logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>MANG THAI CON VỚI HUYNH TRƯỞNG CỦA PHU QUÂN ĐÃ MẤT
mang-thai-con-voi-huynh-truong-cua-phu-quan-da-mat
Theo dõi
Báo lỗi

MANG THAI CON VỚI HUYNH TRƯỞNG CỦA PHU QUÂN ĐÃ MẤT  

Beta:

Reviewer:

Designer:

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 200

Lượt xem: 6191

Giới thiệu

Mỹ nhân kiên cường, đầy sức sống × Công tử quyền quý, lạnh lùng cấm dục. – Tô Lê và Nhị công tử danh gia vọng tộc Thôi thị - Thôi Minh, vốn có hôn ước từ thuở nhỏ. Nhờ mối duyên này, nàng thường xuyên lui tới Thôi phủ, vô cùng thân thiết với người nhà họ Thôi. Tô Lê vốn tính lanh lợi, đáng yêu nên rất được lòng người trên kẻ dưới, duy chỉ có Đại công tử Thôi Giác là luôn giữ thái độ lạnh nhạt với nàng. Đối với sự nhiệt thành của nàng, hắn chưa bao giờ mảy may dao động, thậm chí còn hạ lệnh cấm nàng bước chân vào Sơ Nguyệt Các nơi ở của hắn. Biến cố xảy ra vào đúng đêm đại hỷ của Tô Lê và Thôi Minh. Phu quân nàng đột ngột qua đời ngay trong đêm tân hôn, Tô Lê đáng thương, vẫn giữ thân trong trắng mà thủ tiết. Người nhà họ Thôi xót thương nàng phận liễu yếu đào tơ, nay lâm vào cảnh không nơi nương tựa, bèn nảy ra ý định để Đại công tử Thôi Giác kiêm tự hai phòng*, giúp nàng có một đứa con nối dõi làm chỗ dựa về sau. Tô Lê hiểu rõ Thôi Giác vốn ghét bỏ mình, chắc chắn sẽ khước từ. Thế nhưng, hạ nhân lại đến truyền tin mời nàng tới Sơ Nguyệt Các chỉ vì hắn nói một chữ: “Được.” – Thôi thị vùng Ngô Đông quyền thế ngập trời. Đích trưởng tử Thôi Giác là người phẩm hạnh cao khiết, trí tuệ sâu không lường được. Người đời đều tin rằng, Thôi gia có hắn gánh vác nhất định sẽ hưng thịnh thêm trăm năm. Một vị công tử như tiên như ngọc, thanh cao thoát tục như vậy, cả gia tộc đều kính trọng, chẳng ai dám mạo phạm. Thương thay phận dâu thứ đáng thương, một lòng thủ tiết vì phu quân đã khuất. Thôi gia nhìn Tô Lê lớn lên từ nhỏ, không nỡ nhìn nàng hiu quạnh. Nghĩ rằng sớm muộn gì Thôi Giác cũng phải thành thân, thay vì để nữ nhi lạ lẫm hầu hạ chuyện gối chăn, chi bằng ưu ái cho đệ tức, để nàng có mụn con nối dõi tông đường. May thay, Thôi Giác vì thương xót đường đệ quá cố trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Tô Lê biết Thôi Giác vốn chẳng màng nữ sắc. Mỗi lần gần gũi, hắn chưa từng hôn nàng, cũng không có hành động thân mật quấn quít. Xong việc là đi ngay, không chút lưu luyến. Nàng cũng rất biết điều, tự nhủ khi nào hoài thai sẽ lập tức rời xa hắn, không dám quấy rầy thêm một giây nào nữa. Ngờ đâu, ròng rã suốt một năm trời bụng nàng vẫn không có động tĩnh. Để thoát khỏi xiềng xích của thế gia, Tô Lê đành liều lĩnh giả vờ mang thai, lấy cớ về quê dưỡng bệnh để bỏ trốn. Ngay ngày nàng vứt bỏ xe ngựa định cao chạy xa bay, Thôi Giác dẫn binh vây bắt, chặn đứng đường lui. Đôi mắt phượng của nam nhân ấy lạnh lẽo như quỷ. Hắn bóp chặt cằm nàng, gằn giọng hỏi: “Ta vẫn luôn uống thuốc tránh thai. Nếu vậy… đứa bé trong bụng nàng là của ai?” [Hướng dẫn đọc] Nam chính rất “chó”, ai không hợp khẩu vị hãy cân nhắc trước khi đọc. Chồng trước thật sự đã chết, không hồi sinh. Bản chất chỉ là câu chuyện góa phụ tái giá với đường huynh của chồng cũ. Bối cảnh hư cấu, triều đại pha trộn. Ngoài việc bảo đảm nam nữ chính song xử thì không chịu trách nhiệm “dò mìn”, ai dễ dính lôi xin đọc cẩn thận. – Tag: cung đình hầu tước, gương vỡ lại lành, thiên chi kiêu tử, trưởng thành, cẩu huyết, truy thê hỏa táng tràng. Một câu giới thiệu: “Sau khi trêu chọc vị trưởng huynh thanh lãnh bị hắn quấn lấy không buông.” – (*) Kiêm tự hai phòng: Đây là một thuật ngữ cổ (một người con trai nối dõi cho hai nhánh trong họ)
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 

Đang tải danh sách chương…

Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN