Độ dài: 224
Lượt xem: 0
Giới thiệu
“Thiên hạ bách tính, ta cầu cho chúng sinh một đường sinh cơ. Sơn hà xã tắc, ta cầu cho quốc vận một tấc lâu dài.”
“Ta là Kiếm Hộ Quốc.”
-
Người ta nói, trong gió nơi biên giới phía Nam, khắp nơi vang vọng tiếng kiếm của Trần Thị.
Sau khi Trần Thị bị diệt tộc, một mình Trần Ký cầm kiếm, đi đến vùng biên ải.
Ông trấn thủ biên ải 15 năm, không để một yêu ma nào xâm phạm.
Vì thế Trần Ký chính là ngọn cờ cuối cùng của Trần Thị, cũng là toà thành cuối cùng của nhân tộc.
Lần đầu Khuynh Phong nghe được lời ấy khẽ cười thành tiếng. Nàng xoay người liếc nhìn ông già tóc rối, quần áo thô sơ đang ngồi một bên chuyên tâm khắc kiếm với thái độ lười nhác lại kiêu ngạo. Nàng trêu chọc: “Sư phụ, ngài mau truyền cho con một lá cờ đi. Dù con thân bại danh liệt cũng nhất định vượt núi băng biển, cắm nó lên mồ mả tổ tông của Yêu Vương.”
Trần Ký ngồi dưới mái hiên lụp xụp, hơi cúi đầu, tay cầm con dao đã cùn gọt khối gỗ cứng. Ông không coi là thật, chỉ tuỳ tiện đáp một câu: “Chỉ bằng con?”