GIẾT PHÒ MÃ
Độ dài: 220
Lượt xem: 174
Giới thiệu
Uyên Nghi trưởng công chúa thủ tiết nhiều năm, những năm gần đây nam sủng không ngừng.
Người thạo tin đều biết, nàng nuôi những nam sủng đó đều giống một người, có người giống thần vận, có người giống giọng nói, có người giống đôi mắt, nhưng không có một người nào có được phong thái của người nọ.
Vị phò mã gia kia đã chết đi nhiều năm, bị chính tay Uyên Nghi độc chết.
Ngày đó là ngày giỗ phò mã, hoàng đế vì hiếu kính Uyên Nghi đã tặng một thiếu niên tuấn lãng, Uyên Nghi nhìn không rời mắt.
Thiếu niên múa kiếm, cực kỳ giống hắn..., không thể nói là giống, nói là hắn chết đi sống lại cũng không khoa trương.
Thanh kiếm kia múa thành hoa, cuối cùng đưa vào ngực Uyên Nghi.
Uyên Nghi cười hạ lệnh: "Che chở hắn! Không được có bất cứ sơ suất gì!"
Uyên Nghi cả đời đều sống vì đệ đệ, vì đệ đệ, gả cho phò mã gia chiến công hiển hách, vì đệ đệ, nàng độc sát chồng, cuối cùng bị đệ đệ tính kế, vào ngày giỗ phò mã đưa tới con ruột của nàng để chặt đứt tính mạng nàng.
Uyên Nghi có thể né tránh, nhưng nàng không đành lòng làm đứa trẻ kia thất vọng, hơn nữa, nàng cũng mệt mỏi rồi.
Mở mắt ra lần nữa, Uyên Nghi trở về đúng ngày đêm động phòng hoa chúc cùng phò mã, phò mã thủa thiếu niên đang rong ruổi trên người nàng, tình yêu trong ánh mắt đã biến thành hận thù, phảng phất như muốn thao chết nàng ở trên giường, hoặc là sướng chết ở trên giường.
Uyên Nghi lúc này mới nghĩ: A! Ngươi cũng đã về rồi?
Phò mã do chính tay mình giết chết, chỉ có tự mình dỗ dành.
Thượng Viễn Chi: "Ta muốn nhốt ả độc phụ nhà ngươi vào phòng tối, mỗi ngày lật qua lật lại!"
Mục Dịch Yên: "Thật vậy chăng? Thật mong chờ!"
Ps: Uyên Nghi là phong hiệu, Mục Dịch Yên là tên thật.
Phò mã hắc hóa, nhốt công chúa trong phòng tối dạy dỗ, nhưng công chúa rất vui vẻ, thứ bi thương chỉ có giường đệm cùng với trái tim phò mã.