BÊN MÁI CÓ ĐÓA SƠN CHI
Độ dài: 160
Lượt xem: 282
Giới thiệu
Tiểu thư Thường gia đứng trước cửa sổ, cười nói: "Nhị ca mau đến xem con gái của vú em người Tô Châu kìa, khuôn mặt cứ như quả vải tươi vừa bóc vỏ, mọng nước vô cùng."
Một tia nắng xuyên qua khung cửa sổ chạm hoa, chiếu lên nửa bên mặt của người đàn ông cao lớn kia, ánh mắt anh khẽ ngưng lại, chập chờn giữa nửa tối nửa sáng.
Phùng Chi nhón chân ngắt một đóa hoa sơn chi vừa trắng vừa to, cài lên bên mái tóc, vô tình thoáng nhìn thấy anh bên cửa sổ.
Năm ấy, cô mười bảy, anh ba mươi.
...
"Miệng ngọt đuôi độc, eo phủ phấn mịn, xuyên hoa qua liễu bay lượn nhẹ nhàng, dính tơ tìm hương lăn thành viên nhung, thân hình nhỏ bé có thể mang vật nặng, đôi cánh trong suốt mỏng manh nương theo chiều gió, là con gì?"
"Ong vàng?" Hơi thở Phùng Chi hỗn loạn, kẹp chặt vòng eo tinh tráng của anh.
Anh cúi đầu lưu lại một dấu son: "Là em!"
Ghi chú:
Cốt truyện có thịt, không phải thuần thịt!