ÁNH TRĂNG PHỦ KHẮP NHÂN GIAN
Độ dài: 83
Lượt xem: 60
Giới thiệu
Tên truyện: Ánh Trăng Phủ Khắp Nhân Gian
Tác giả: Hoa Gian Giai Nhưỡng
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Song khiết 🕊️ , Hào môn thế gia , Cưới trước yêu sau , Duyên trời tác hợp , Thị giác nữ chủ , Đơn hướng yêu thầm , Cha hệ , Trưởng thành.
Văn án:
Bùi Mạt từng nghe các trưởng bối trong nhà nói chuyện rằng, vào bữa tiệc tiệc thôi nôi một tuổi của cô, người lớn từng thuận miệng hứa cho cô một mối hôn ước từ bé với con cháu nhà bạn.
Câu chuyện vốn chỉ là câu nói vui lúc ngẫu hứng, vốn chẳng ai xem là thật, ngay cả cô cũng chưa từng để trong lòng.
Mãi đến sau này, ông cụ nhà họ Giang - gia tộc danh giá bậc nhất Lăng Thành đưa người cháu ngoại từ nước ngoài trở về. Nghe nói anh tuổi còn trẻ nhưng đã một tay nắm quyền Giang Thị, làm việc quyết đoán, thủ đoạn sắc bén, tính tình trầm ổn khó lường.
Mà cũng chính ngày hôm ấy, trong khu vườn nhỏ, Bùi Mạt gặp lại người đàn ông đã lặng lẽ chiếm trọn cả thời thanh xuân của mình.
Anh đứng giữa nắng hè, dáng người cao ráo thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm tựa như chứa đựng muôn vàn dịu dàng. Gió khẽ lướt qua tóc mái trước trán, vẫn là dáng vẻ kiêu hãnh sạch sẽ, chẳng vương chút bụi trần y như trong ký ức của cô.
Chỉ là vẫn mang theo cảm giác xa cách khiến người khác chẳng dám đến gần.
Sau khi kết hôn.
Vũ Cảnh Trạch là một người chồng gần như hoàn hảo, anh dịu dàng, chu đáo, che chở, yêu thương cô hết mực đến mức ai gặp cũng phải hết lời khen ngợi cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối ấy.
Nhưng Bùi Mạt biết, anh cưới cô chỉ để ông cụ Giang đang bệnh nặng có thể yên lòng, mà việc anh đối xử tốt với cô, cũng xuất phát từ trách nhiệm.
Và trong đó, chưa từng chứa đựng tình yêu.
Mãi cho đến một ngày, người đàn ông ôm cô ngồi lên đùi mình, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, giọng nói bất đắc dĩ xen lẫn dịu dàng khẽ vang bên tai: "Mạt Mạt, anh có thích em hay không... em thật sự vẫn chưa cảm nhận được sao?"
Bùi Mạt khẽ nắm lấy chiếc cà vạt chỉnh tề không một nếp gấp của anh, nhỏ giọng đáp:
"Anh không nói... sao em biết được."
"Anh không nói, hửm?"
Người đàn ông này vốn luôn biết cách khiến cô bối rối, hàng mi cô khẽ run lên nói:
"Hôm nay anh chưa nói."
Nghe vậy, Vũ Cảnh Trạch bật cười khe khẽ: "Xem ra... đúng là lỗi của anh."
Anh cúi xuống hôn cô, vụng về mà chân thành như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Hôm nay... anh vẫn thích em."
[Tiểu kịch trường]
Đám cưới của hai người được tổ chức sau khi Bùi Mạt tốt nghiệp đại học.
Tối hôm trước, tại khách sạn ven biển, cả một nhóm bạn cùng nhau đốt pháo hoa. Có người cười ầm lên, nhất quyết bắt Vũ Cảnh Trạch phải tỏ tình với vợ bằng ba câu.
Người đàn ông nhìn cô gái với hàng mày dịu dàng, ánh mắt ấm áp trước mặt mình, khẽ cất giọng:
"Không được nhìn thấy em cười... anh chẳng thể nào ngủ."
Đám người xung quanh cảm thấy ngọt đến mức chỉ biết ôm tim gào thét.
"Câu thứ hai!"
Vũ Cảnh Trạch rũ mắt nhìn cô.
"Mỗi một lần em dịu dàng với anh, anh đều muốn khoe với cả thế giới này."
Có người không nhịn được bật cười:
"Vũ tổng, mấy lời này anh học ở đâu thế?"
"Vợ tôi thích lời bài hát, những câu này... đều là điều tôi nghĩ."
"Lời bài hát thì không tính."
Bùi Mạt nhìn anh, đôi mắt cong cong đầy ý cười nói: "Tính."
Người đàn ông được vợ bênh vực cũng bật cười, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đã đeo nhẫn cưới của cô.
Pháo hoa rực rỡ bừng sáng trên bầu trời đêm ven biển, giọng nói trầm thấp của anh cũng khẽ rơi xuống bên tai cô.
"Câu thứ ba mới là lời tỏ tình của anh."
Anh nhìn cô chăm chú rồi nói:
"Anh biết, em có đủ bản lĩnh để tự mình bước đi, nhưng cả đời này anh vẫn muốn trở thành chỗ dựa vững chắc để em có thể tựa vào."
Tag: Hào môn thế gia - Yêu sâu đậm - Ngọt sủng - Trưởng thành - Cưới trước yêu sau.
Tóm tắt một câu: Cuộc hôn nhân cưới trước yêu sau giữa người cầm quyền tập đoàn và thiên kim dịu dàng.
Thông điệp: Sống nghiêm túc và luôn nỗ lực tỏa sáng.