
Tác giả:
Tụ Đao
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Hiện đại,
Y học - Bác sĩ,
Hào môn thế gia,
Gương vỡ lại lành,
Sắc,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thiên chi kiêu tử,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
Thiên chi kiêu nữ,
HE
Độ dài: 155
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 17
Trên đời này có mấy ai không thích người đẹp? Người đã đẹp, lại còn “đẹp đúng gu”, trái tim nào có thể “sắt đá” đến nỗi không “đổ” cho được?
Tạ Yểu đã làm bạn cùng nhà với Cố Thần được một thời gian rồi. Vốn dĩ giữa họ cũng chẳng có mối liên kết nào sâu sắc, việc trở thành bạn cùng nhà của nhau cũng bắt nguồn từ một chuyện vô cùng trùng hợp, chẳng phải bất kỳ một nguyên nhân “sâu xa” nào, càng không liên quan gì đến yếu tố tình cảm.
Ừm, quan hệ của hai người họ bắt đầu từ mối quan hệ “bạn nhà” trong sáng đến không thể trong sáng hơn như vậy đấy.
Hai người đã sống chung dưới một mái nhà được một thời gian, ấy vậy mà số lần họ chạm mặt nhau ít đến đáng thương, còn số lần chào hỏi, giao tiếp thì “đã ít nay càng thêm ít”, có khi còn chẳng đủ để được “đếm trên đầu ngón tay”.
Trong ấn tượng của Tạ Yểu, Cố Thần là cậu ấm con nhà giàu có ý chí nghị lực, có chính kiến, có năng lực, ham học hỏi, nhưng đang trong thời kỳ nổi loạn, mối quan hệ với gia đình đang trong giai đoạn “lạnh nhạt”.
Còn trong ấn tượng của Cố Thần, Tạ Yểu là cô bạn cùng nhà có sự gắn bó cực kỳ sâu sắc với học thuật, cô cực kỳ chăm học, giỏi giang, là một người con gái có chính kiến và độc lập. Đặc biệt, cô rất giản dị, giản dị hơn rất nhiều so với phần lớn các cô gái ở Kinh Bắc phồn hoa này.
Ấn tượng của họ về đối phương chỉ nhạt nhoà, mang tính hình thức như thế thôi, hệt như quan hệ “gần như là người dưng” giữa họ vậy.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc nào nhỉ? Ừm, ắt là bắt đầu từ cái đêm định mệnh mưa to gió lớn kia…
Đó là lần đầu tiên Tạ Yểu buông thả và để cho bản thân uống say đến vậy. Cô say đến nỗi chẳng biết trời trăng mây gió, chẳng xác định được phương hướng, thậm chí, cô còn chẳng khống chế được từng bước chân, từng hành động của mình. Cô của đêm hôm ấy… mất lý trí mà điên cuồng đến đáng sợ.
Nhưng đó cũng là lần đầu tiên Tạ Yểu xuất hiện trước mặt Cố Thần với dáng vẻ kiều diễm rực rỡ đến nhường ấy. Tuy cô chỉ mặc một chiếc đầm sáng màu, mái tóc xoăn xoã tung không tạo kiểu cầu kỳ, tuỳ tiện xuất hiện trước mặt anh cùng với cơn say, nhưng cũng chính dáng vẻ tuỳ tiện ấy đã khiến trái tim anh khẽ run lên, sau đó, nhịp tim anh cứ ngày một hỗn loạn.
Lần đầu tiên cô rũ bỏ vẻ thanh cao lạnh nhạt, rũ bỏ vẻ lạnh lùng xa cách để xuất hiện trước mặt anh bằng một dáng vẻ sinh động, quyến rũ như thế. Một mặt, Cố đại thiếu gia vừa không ngừng dặn lòng mình không được nghĩ đến cô nữa, vì cô chỉ là bạn cùng nhà của anh, chỉ là bạn thân của bạn gái của anh em anh thôi, anh không nên có những suy nghĩ “chệch hướng” với cô. Nhưng rồi, một mặt khác, anh lại không ngừng vấn vương dáng vẻ xinh đẹp động lòng người ấy, có làm thế nào cũng chẳng sao ngăn cản được trái tim đang loạn nhịp.
Nếu đêm ấy, giữa hai người họ có gì đó thay đổi, anh ắt phải là người nắm lấy thế chủ động…
Ai cũng nghĩ như thế, gần như đến chính bản thân anh cũng cho rằng là như vậy…
Vậy mà, cuối cùng, người bước trước một bước lại là Tạ Yểu. Cô viết nên phần mở đầu cho chuyện giữa họ, và sau này, giữa nhiều lần hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp giữa bọn họ, cô cũng luôn là người nắm giữ thế chủ động, chưa một lần Cố Thần thành công giành lấy quyền làm chủ.
Có lẽ, vốn dĩ kể từ lúc bắt đầu, Cố Thần đã được định sẵn là sẽ quy hàng dưới làn váy Tạ Yểu.
…
Cố Thần là một đại thiếu gia, nhưng anh lại không muốn ngoan ngoãn đi theo con đường mà các trưởng bối đã “hoạch định” sẵn cho tương lai của anh. Quyết định ngông cuồng nhất của anh trong suốt hơn hai mươi năm sống trên đời, có lẽ chính là bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn của gia đình, không ngoan ngoãn trở về kế thừa và tiếp quản công ty, mà lại ra ngoài học tiếp lên Thạc sĩ.
Dẫu rằng giờ đây anh đã ra ngoài, trở thành một “thiếu gia bình dân”, nhưng Tạ Yểu vẫn đủ tỉnh táo để hiểu rằng, dù bây giờ anh có túng thiếu và gần gũi đến mức độ nào, thì sâu trong xương cốt anh vẫn là người thừa kế của nhà họ Cố, vẫn là con cưng của trời.
Đây là sự thật mà không một ai có thể phủ nhận hay thay đổi, kể cả người đó có là chính bản thân Cố Thần đi chăng nữa.
“Chuyện yêu đương với Cố Thần, Tạ Yểu nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Dù là yêu đương hay kết hôn, đều giống như một ván bài đỏ đen.
Tạ Yểu và Cố Thần căn bản không cùng một tầng lớp, làm sao có thể ngồi chung trên một bàn cược?
Điều đó chẳng khác nào chuyện nực cười nhất thế gian.”
Thật ra, vốn dĩ chính Cố Thần đã là một ván bài đỏ đen đối với Tạ Yểu rồi…
Thân phận của anh khiến anh trở nên thật xa tầm với, thế nên, chuyện yêu đương với anh cũng theo đó mà như một giấc mộng hoang đường.
Cô thà rằng không có bắt đầu, còn hơn là đứng lặng người nhìn bản thân dần lún sâu vào đoạn tình cảm mà chính cô cũng chẳng thấy tương lai.
Cô chưa bao giờ phủ nhận việc bản thân là một kẻ hèn nhát trong chuyện tình cảm. Có lẽ đây chính là “di chứng” của cáu lần dốc hết tình cảm để thích một người trước đó. Tuy nó không khiến cô đau đến vỡ vụn, nhưng lại chầm chậm ăn mòn mọi sự tự tin của cô, khiến tình cảm chân thật nhiệt huyết thuở thiếu nữ thu lại, dần tàn lụi, để rồi hình thành nên Tạ Yểu quen dùng vẻ ngoài lạnh nhạt để che giấu đi nội tâm mong manh của ngày hôm nay.
Không phải vì hèn nhát nên cô mới e sợ, mà là vì sợ, nên cô mới hèn nhát. Cô sợ nếu trao đi quá nhiều chân tình, cô sẽ lại thua đến chẳng còn lại gì. Cô sợ nếu bản thân lún quá sâu, để rồi một ngày kia hứng thú của anh không còn, cô sẽ chẳng còn đường lui. Một lần yêu thầm kéo dài suốt bao nhiêu năm trời sau cùng lại lặng lẽ kết thúc… đã là quá đủ với cô rồi.
Tạ Yểu không thể chống đỡ được trước bất kỳ sự thương tổn tình cảm nào nữa.
Thế nhưng, tình cảm nào có thể đong đếm hay phân định bằng lý trí? Tạ Yểu nhận ra, cô càng cố gắng tỉnh táo bao nhiêu, thì trái tim lại càng ương ngạnh bấy nhiêu.
Vì lý trí đang không ngừng nói cô hãy dừng lại, nhưng bản thân cô đã vô thức tiến về phía Cố Thần từ lúc nào không hay…
“Tạ Yểu, là em đến trêu chọc tôi trước!”
…
Cố Thần chưa từng biết đến cảm giác hối hận, càng chưa từng nếm trải cảm giác “cầu mà không được”. Sinh ra là người thừa kế của nhà họ Cố, từ trước đến nay cuộc sống của anh luôn thuận buồm xuôi gió, gần như là “muốn gì được nấy”, thậm chí, chỉ cần anh nhìn một thứ gì đó nhiều hơn vài giây, thứ đó đã là vật trong túi của anh rồi.
Mãi cho đến khi gặp Tạ Yểu, anh đã hiểu cảm giác ấy ra sao, hơn nữa, còn chấp nhận nếm trải hai cảm giác ấy hết lần này đến lần khác… chỉ để cầu một ánh nhìn, một chút tình cảm từ cô.
Chính bản thân anh cũng chẳng ngờ sẽ có ngày mình lại cố chấp, chấp nhất với một người đến vậy. Không chỉ có thế, anh dần tham lam, không biết thế nào là đủ.
Thuở đầu, anh chỉ muốn Tạ Yểu có thể nhìn anh nhiều thêm một chút. Nhưng rồi, sau đó anh lại muốn cô yêu anh, yêu anh nhiều như cái cách anh yêu cô. Sau đó nữa, anh lại khao khát cô cũng sẽ lún sâu vào đoạn tình cảm này đến độ không thể thoát ra, giống như anh. Sau cùng, anh chỉ muốn cô chỉ yêu duy nhất anh, chỉ nhìn mỗi mình anh, chỉ có mỗi mình anh.
“Thứ mà anh muốn theo đuổi không chỉ là con người Tạ Yểu, mà còn là một vị trí quan trọng nhất trong trái tim cô.
Anh muốn cô yêu anh, giống như cách anh yêu cô vậy…”
Anh không muốn mình lại trở thành một công cụ để cô tìm đến mỗi khi cô muốn, rồi lại chẳng thèm đếm xỉa mỗi khi chẳng cần dùng đến. Anh không muốn bắt đầu mối quan hệ này một cách mơ hồ như quá khứ đã từng, chỉ vì anh từng trải qua cảm giác đau đớn khi cô nói rằng họ chưa từng bắt đầu.
Trước kia anh từng nghĩ, nếu chỉ có thể làm công cụ, anh hy vọng bản thân có thể trở thành công cụ độc nhất vô nhị của Tạ Yểu. Nhưng rồi khi gặp lại sau năm năm xa cách, anh chỉ muốn một tình yêu độc nhất vô nhị, vĩnh viễn không rời không bỏ từ cô.
Năm năm trước, Cố Thần tìm kiếm một câu trả lời kiên định, chờ đợi một lời yêu chậm chạp không nói ra từ Tạ Yểu. Năm năm sau, Cố Thần không chỉ tìm được câu trả lời anh hằng đợi chờ, nghe được tiếng yêu kiên định từ cô gái anh yêu, mà anh còn được trở thành một phần gia đình, trở thành “duy nhất” trong nửa đời sau của cô.
“Tuyết rơi lúc năm giờ sáng thật lãng mạn, bởi vì Tạ Yểu mãi mãi yêu Cố Thần.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhím Lười Biếng
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved