logo
REVIEW>> XUYÊN THÀNH NỮ CHÍNH TRUYỆN NGƯỢC
xuyen-thanh-nu-chinh-truyen-nguoc
Tìm truyện

XUYÊN THÀNH NỮ CHÍNH TRUYỆN NGƯỢC

Tác giả:

Tây Cửu Cửu

Độ dài: 240

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 23

Giới thiệu:

Cô đã xuyên thành nữ chính truyện ngược.

Chính là kiểu nữ chính cho dù dốc hết tài sản, gia đình bị hành hạ thê thảm, vẫn cứ yêu nam chính mãi.

Cô cười cợt nhả nhìn tờ đơn hiến thận.

Tôi đ iên mẹ nó rồi, đến nước này mà vẫn còn thích anh, hơn nữa còn cho anh theo đuổi!

Là “tên mặt trắng” chưa đủ “trắng”, hay là “chó sói nhỏ” chưa đủ “chó”. Nhưng em trai vẫn còn nằm trong tay anh ta, cô chỉ có thể:

“Giang Nguyên Bách… Anh và em cũng từng là vợ chồng…”

“Cút đi! Tôi nhìn thấy cô là lại muốn buồn nôn!”

“Vâng ạ! Thế em có thể đưa em trai cùng cút không?”

Có những câu chuyện, khi là người đứng ngoài thì còn có tâm trạng hóng chuyện, mong chờ, nhưng khi biến thành người trong cuộc thì chắc chắn bản thân sẽ chạy đầu tiên, ví dụ như mấy chuyện tình “ngược luyến tàn tâm” chẳng hạn.

Thẩm Lương thật sự không biết nên nói bản thân là xui xẻo hay may mắn nữa. Nói cô may mắn thì cô lại vô tình bị kéo vào trong một cuốn truyện, nói cô xui xẻo thì cô lại xuyên thành nữ chính, nhưng nếu lại nói may mắn thì vấn đề là cô trở thành một nữ chính trong truyện ngược.

Đơn phương yêu sâu đậm nam chính, kết hôn trong tình trạng nam chính không tình nguyện, bị ép hiến thận cho ánh trăng sáng của nam chính, mang thai rồi sảy thai, rời đi rồi quay lại, Happy Ending.

Một motip rất cũ nhưng vẫn rất nhiều người say mê, chỉ để chờ đến ngày nam chính hối hận rồi theo đuổi lại vợ, sau đó người có tình sẽ về với nhau. Nhưng với tư cách là người sắp bị lấy mất thận, Thẩm Lương từ chối dâng hiến bản thân chỉ để chờ tới ngày tên nam chính tệ bạc ngu ngốc kia hối hận.

Nếu để cô xuyên vào cuốn truyện này sớm một chút, chắc chắn Thẩm Lương sẽ cho nam chính ra chuồng gà chơi một mình chứ không bao giờ để anh ta có cơ hội hành hạ cô như vậy đâu. Ngặt nỗi, trời không chiều lòng người, khi cô mở mắt ra thì tay đã đang cầm tờ giấy đồng ý hiến thận rồi, chỉ cần tới chậm hơn mấy phút nữa thôi là có khi thận đã chẳng còn ở trên người cô nữa cũng không chừng.

Thật là một tình huống éo le, nhưng mà, có éo le đến mấy thì tạm thời thận của cô vẫn còn ở đây. Vì vậy chắc chắn việc đầu tiên là không thể hiến thận rồi!

Thẩm Lương vừa kéo dài thời gian vừa suy nghĩ về con đường phía trước. Nếu muốn bảo vệ bản thân thì nhất định phải cách xa nam chính ra một chút, càng xa càng tốt. Như vậy thì tính ra chạy cũng là một thượng sách, có điều, thế thì quá hời cho cái tên chồng khốn nạn này rồi. Ít nhất cô cũng phải đòi chút bồi thường chứ.

Là một người dứt khoát, Thẩm Lương quyết là làm, cô chắc chắn sẽ ly hôn, nhưng sau khi ly hôn vẫn phải là một phú bà nhỏ! Đã thế, đầu tiên cứ lấy tạm một chút làm vốn ban đầu đã!

Tại sao con người lại là sinh vật bậc cao nhất? Tại vì con người có trí tuệ, biết nhìn thời thế, biết co biết duỗi đó. Lúc này cô đang trong vai một cô vợ si tình bị ép phải hiến thận cho ánh trăng sáng của chồng, em trai thì bị đôi mèo mả gà đồng kia gài bẫy khiến tai nạn gãy chân rồi đem chuyện đó tới đe dọa cô ký giấy hiến thận.

Tuy rằng trước khi xuyên vào cuốn truyện này Thẩm Lương cũng mới chỉ từng diễn một vai phụ nho nhỏ nhưng để qua mắt tên nam chính mắt toàn tình yêu mù quáng với ánh trăng sáng thì cô vẫn thừa sức.

Vừa tranh thủ thời gian để em trai được đưa vào phẫu thuật, vừa lừa được một hợp đồng ly hôn trị giá 20 triệu tệ, vừa không cần ký tờ giấy hiện thận c hết tiệt kia, Thẩm Lương mãn nguyện cầm 20 triệu tệ chạy đi trốn.

Tất nhiên Thẩm Lương biết mọi chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy, nhưng cứ vui vẻ được ngày nào thì tính ngày đó đã, hơn nữa, cô cũng cần đi tìm một chỗ dựa hơi, có vậy thì sau này mới đấu được với mấy người kia.

Thẩm Lương đã lướt qua một lượt cốt truyện, rồi quyết định địa điểm trú ẩn tạm thời sẽ là Ngõ Sáng, nơi có một nhân vật rất khó đối phó đó là “ông trùm” Thịnh Phóng, vừa có thế lực vừa có năng lực, khiến nam chính cũng chẳng dám tùy tiện động vào. Sau đó, cô đã gặp được nhân vật khó đối phó này thật, còn gặp vào ngay ngày đầu tiên vừa chuyển đến, và anh cũng chính là hàng xóm của cô.

Ấn tượng đầu tiên của Thẩm Lương về Thịnh Phóng là anh cao lớn cứ như con gấu nâu của Nga vậy. Nhưng mà, con gấu nâu này hơi lạ, vì đây là một con gấu nâu thích màu hồng, yêu búp bê, gối ôm hình đũa phép thuật, sofa trắng phong cách mộng mơ, rèm pha lê thạch anh màu hồng phấn.

Ừm, đúng là rất độc đáo, rất có phong cách một mình một thế giới của ông trùm.

Chưa kể, cái người này cũng thích diễn lắm, giống y như cô vậy, quả nhiên không hổ là “cậu út”, người lớn trong nhà, chỗ dựa lưng vững chắc ở nhà chồng của cô.

Thật ra lúc Thịnh Phóng đột nhiên xuất hiện làm phụ huynh cho mình, Thẩm Lương cũng xịt keo lắm, ai mà ngờ được Thịnh Phóng lại chính là Thẩm Thịnh, nhân vật phản diện lừng lẫy trong cuốn truyện ngược này chứ?

Chẳng qua, điều đó cũng không quan trọng lắm, dù là Thịnh Phóng hay Thẩm Thịnh thì đều là chỗ dựa hơi của cô cả mà! Lúc này Thẩm Lương mới thấm thía cái câu con gái đi lấy chồng nhất định phải có người nhà chống lưng là thế nào, an tâm lắm đó, khiến cô làm gì cũng mạnh dạn hẳn.

Tuy rằng người cậu út hờ này thật sự rất cợt nhả gợi đòn, không chỉ giỏi chọc tức nam chính Giang Nguyên Bách và đám người nhà họ Giang mà còn giỏi chọc tức cả Thẩm Lương nữa. Nhưng mỗi khi Thẩm Lương bị chèn ép, anh đều xuất hiện rất đúng lúc để bảo vệ cho cô.

Ví dụ như, thật ra khi Thẩm Lương xuyên vào cuốn truyện này, cô phát hiện rằng bản thân đã “mở khóa” một kỹ năng mới đó là Barbie cơ bắp, có thể vật ngã một người đàn ông trưởng thành như Thịnh Phóng một cách dễ dàng. Thế nhưng kỹ năng ưu việt này lại hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước nam chính.

Dù với cô có là Barbie cơ bắp với cả thế giới thì trước mặt Giang Nguyên Bách, cô vẫn sẽ chỉ là một cô gái yếu ớt không đủ sức để giật tay mình về khỏi tay Giang Nguyên Bách. Chính vì vậy nên khi đối diện với Giang Nguyên Bách, cô vẫn phải chịu thiệt rất nhiều.

Không chỉ thế, Thẩm Lương còn cảm thấy thế giới trong truyện này đang muốn ép cô phải đi theo những tình tiết gốc như trong nguyên tác. Cô có thể thay đổi những chi tiết trong quá trình, nhưng những tình tiết cột mốc thì nhất định vẫn sẽ xảy ra bằng một cách nào đó. Nhưng cô không muốn vậy, cô không muốn hiến thận, không muốn phải mang thai rồi lại bị sảy thai!

Rồi trong những khoảnh khắc cô cứ ngỡ rằng không còn cách nào chống cự được nữa, thì Thịnh Phóng lại xuất hiện, giống như giữa bóng tối chợt tìm thấy nguồn sáng, cứu cô khỏi sự tuyệt vọng và lo sợ trong giây phút ấy.

Cứ thế, hai người hợp sức làm loạn, khiến nhà họ Giang bắt buộc phải đồng ý để Thẩm Lương ly hôn, giúp Thẩm Lương chính thức được thoát khỏi mối quan hệ với tên nam chính ngu ngốc khốn nạn Giang Nguyên Bách kia.

Thẩm Lương rất rất vui, hớn hở bắt đầu cuộc sống mới của mình, dấn thân vào gây dựng sự nghiệp làm bà chủ nhỏ, tham gia diễn xuất, mở công ty, hưởng ké con đường làm giàu của nam chính, và kéo nhân vật phản diện nhà cô ra khỏi kết cục được định trước.

Cái kết của Thịnh Phóng trong nguyên tác chính là mất mạng, nhưng Thẩm Lương không muốn như vậy, phản diện nhà cô nhất định phải sống, còn phải sống thật tốt. Dù sao cô cũng tốn bao nhiêu công sức để chăm sóc anh rồi, có biết lúc phản diện nhà cô bị đau dạ dày vì cái thói ăn cay, cô đã phải cực khổ giám sát, tịch thu bao nhiêu đồ ăn vặt của anh để anh khỏi bệnh không?

Bao nhiêu công như vậy, làm sao có thể để một cái cốt truyện cứng nhắc khiến phản diện nhà cô bỏ mạng được? Hơn nữa nó còn muốn khiến Thịnh Phóng không thể quan tâm tới cô, cứ quan tâm, lo nghĩ, nhớ tới cô lần nào thì sẽ đau đầu lần đó.

Đã vậy thì, thay đổi cốt truyện thôi! Thẩm Lương cô, nhất định sẽ thay đổi cốt truyện, Thịnh Phóng nhà cô, cũng nhất định sẽ ở bên cô!

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Bubble

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN