logo
REVIEW>> XIN HÃY ĐỢI ANH Ở MÙA HÈ
xin-hay-doi-anh-o-mua-he
Tìm truyện

XIN HÃY ĐỢI ANH Ở MÙA HÈ

Tác giả:

Lệ Miên

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Độ dài: 84

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 10

Giới thiệu:

[Tôi có một cuốn nhật ký rất dày, phần đầu là những dòng tản văn vụn vặt, còn phần sau, mỗi chữ mỗi câu đều không thể tách rời một người.]

Lần đầu tiên Văn Tuế gặp Chu Dã là ở nhà một người bạn.

Người đàn ông vừa trở về sau khi giành chức vô địch tại Thế vận hội Mùa đông, anh nghịch hộp kẹo trong tay, nhìn cô vài giây rồi lười biếng hỏi: “Cô là bạn học của Chu Tranh Tranh à?”

Văn Tuế gật đầu.

Chu Dã khẽ nhướng mày, như nghĩ tới điều gì, anh đột nhiên cười, ý cười trêu chọc vương nơi khóe môi: “Vậy thì cô phải giống con bé, gọi tôi một tiếng…”

“... Chú út.”

Người đàn ông lười biếng, nhả chữ rất nhẹ, âm điệu uốn lượn, kéo dài mãi cho đến khi khắc sâu vào lòng Văn Tuế.

Văn Tuế thích Chu Dã.

Nhưng anh chỉ xem cô như một người bạn bình thường của cháu gái mình.

Lúc người đàn ông đến là mùa xuân, sau đó kỳ nghỉ của anh kết thúc, anh trở lại thủ đô để huấn luyện, mối tình thầm lặng nhưng cuồng nhiệt của Văn Tuế cũng theo đó mà tan biến cùng với sự xuất hiện của mùa hè.

Mãi cho đến khi Văn Tuế vào đại học, hai người mới gặp lại nhau.

Một ngày nọ, một người bạn đến chơi, thấy Chu Dã cứ dán mắt vào điện thoại, bèn trêu: “Nói chuyện với ai mà vui thế?”

Chu Dã không ngẩng đầu: “Tuế Tuế.”

Người bạn chợt nhớ ra: “À, là cô bé lần trước gặp ở đường Trường Ninh… Ồ, cậu có giới thiệu rồi, là cháu gái. Dạo này cháu gái nhỏ nhà chúng ta thế nào?”

Ngón tay đang gõ chữ của Chu Dã dừng lại, anh ngước mắt lườm anh ta: “Lễ phép chút đi, cậu nên gọi là chị dâu.”

Người bạn: “Được được được, chị dâu thì chị dâu… Hả?! Đệt!!!”

Người bạn: “...”

Alo, có phải 110 không ạ?

Xin hãy đợi anh ở mùa hè.

Giữa tiếng ve kêu ngày hè, giấc mộng đẹp đã trở thành sự thật.

***

“Xin hãy đợi anh ở mùa hè” là một câu chuyện mang đến cảm giác rất giống những ngày hè tuổi trẻ, không quá kịch tính, không có những biến cố dữ dội hay những màn ngược tâm đau đớn, nhưng lại khiến người ta mỉm cười và hoài niệm khi đọc đến trang cuối cùng.

Đây là kiểu truyện mà sau khi khép lại, điều còn đọng lại không phải là một tình yêu quá mãnh liệt, mà là cảm giác dịu dàng của những năm tháng thanh xuân khi ta từng âm thầm thích một người và mang theo cảm xúc ấy lớn lên từng ngày.

Câu chuyện xoay quanh Văn Tuế và Chu Dã, bắt đầu từ một mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm. Văn Tuế gặp Chu Dã khi còn là một cô nữ sinh trung học, còn anh đã là vận động viên trượt băng nổi tiếng, là người thuộc về một thế giới hoàn toàn khác với cô.

Khoảng cách về tuổi tác, trải nghiệm và cuộc sống khiến tình cảm ấy ngay từ đầu đã giống như một bí mật chỉ thuộc về riêng Văn Tuế.

Văn Tuế không phải thiên tài, không quá xuất sắc, cũng không sở hữu hào quang đặc biệt. Điều khiến cô trở nên đáng nhớ nằm ở sự dịu dàng và kiên định. Trong suốt những năm tháng thích Chu Dã, cô chưa từng biến bản thân thành một người chỉ biết xoay quanh tình yêu.

Cô có những lúc tự ti, có những lúc buồn bã vì cảm thấy khoảng cách giữa mình và anh quá lớn, nhưng cô chưa bao giờ vì thế mà từ bỏ cuộc sống riêng của mình. Ngược lại, cô luôn cố gắng học tập, trưởng thành và hoàn thiện bản thân.

Tình yêu của Văn Tuế không phải sự cố chấp mù quáng mà giống như một dòng nước nhỏ âm thầm chảy, không quá mãnh liệt nhưng đủ bền bỉ để kéo dài suốt nhiều năm.

Mình luôn có cảm giác Văn Tuế rất giống những cô gái ngoài đời thực. Ai cũng từng có một người khiến mình thích rất lâu, từng có một người mà chỉ cần nhìn thấy cũng đủ vui cả ngày.

Nhưng khác với nhiều nhân vật nữ trong truyện ngôn tình, Văn Tuế không đánh mất chính mình vì tình yêu ấy. Cô chờ đợi nhưng không đứng yên, cô yêu nhưng vẫn tiếp tục trưởng thành. Chính điều đó khiến đến khi Chu Dã quay đầu nhìn lại, thứ anh nhìn thấy không còn là cô bé năm nào nữa mà là một người phụ nữ đủ độc lập và tự tin để bước vào cuộc sống của anh.

Chu Dã cũng là một nhân vật được xây dựng rất có sức hút. Anh không phải kiểu nam chính lạnh lùng bá đạo hay hoàn mỹ đến mức phi thực tế. Thậm chí đôi lúc anh thích trêu chọc người khác, nói chuyện có phần cà lơ phất phơ, đôi khi còn khá trẻ con và thiếu đứng đắn.

Nhưng chính sự tự nhiên ấy lại khiến anh trở nên chân thật hơn rất nhiều. Phía sau vẻ ngoài có phần lười biếng và tùy hứng là một người đàn ông có trách nhiệm, sống nghiêm túc với sự nghiệp và đặc biệt rất rõ ràng trong tình cảm.

Là một vận động viên chuyên nghiệp, Chu Dã mang trong mình sự kiên trì và ý chí mà không phải ai cũng có được. Những thành tích và hào quang của anh không tự nhiên mà có, phía sau đó là vô số lần tập luyện, chấn thương và áp lực.

Chính môi trường thi đấu khắc nghiệt đã khiến anh trưởng thành hơn rất nhiều so với vẻ ngoài bất cần mà người khác nhìn thấy. Anh hiểu mình muốn gì, cần gì và luôn cố gắng hết sức với những điều bản thân lựa chọn. Vì vậy dù đôi lúc có vẻ vô tư, Chu Dã thực chất là người rất đáng tin cậy.

Điều mình thích nhất ở nhân vật này là sự thẳng thắn. Trong rất nhiều bộ truyện, nam chính thường nhận ra tình cảm rất sớm nhưng lại dây dưa, mập mờ hoặc vô thức làm tổn thương nữ chính. Chu Dã thì không như vậy.

Khi xem Văn Tuế là cháu gái nhỏ, anh đối xử với cô bằng sự quan tâm của một người anh, một người chú. Nhưng khi cảm xúc bắt đầu thay đổi, anh cũng là người đầu tiên nghiêm túc nhìn lại chính mình. Anh không trốn tránh, không lấy tuổi tác hay hoàn cảnh làm cái cớ để phủ nhận tình cảm. Anh chấp nhận việc mình đã rung động trước cô gái từng đi theo phía sau mình suốt nhiều năm.

Càng về sau càng thấy Chu Dã là kiểu người rất biết yêu. Anh không quá lãng mạn bằng lời nói nhưng luôn thể hiện tình cảm bằng hành động. Sự quan tâm của anh không phô trương mà xuất hiện trong những chi tiết rất nhỏ.

Anh luôn để ý đến cảm xúc của Văn Tuế, tôn trọng những lựa chọn của cô và chưa từng xem sự yêu thích nhiều năm của cô là điều hiển nhiên. Có thể nói điều khiến Chu Dã thực sự trở nên hấp dẫn không nằm ở ngoại hình hay hào quang vận động viên, mà nằm ở cách anh đối xử với người mình yêu.

Chu Dã không yêu Văn Tuế vì cảm động trước sự chờ đợi của cô, cũng không yêu vì thói quen hay sự quen thuộc. Anh yêu cô bởi chính con người cô. Anh nhìn thấy sự thay đổi, sự kiên định và những nỗ lực âm thầm của Văn Tuế trong suốt nhiều năm.

Đến cuối cùng, thứ khiến anh rung động không phải là cô gái từng thích mình bao lâu, mà là người phụ nữ trưởng thành đã bước đến trước mặt anh bằng phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình.

Bên cạnh Văn Tuế, Chu Dã không chỉ là người yêu mà còn giống một người đồng hành. Anh tôn trọng sự độc lập của cô, ủng hộ những lựa chọn của cô và luôn để cô được là chính mình. Chính điều đó khiến mối quan hệ giữa họ không mang cảm giác một người theo đuổi, một người được theo đuổi, mà giống hai người trưởng thành gặp nhau đúng thời điểm và lựa chọn cùng bước tiếp.

Ở thời điểm trưởng thành, Chu Dã chưa bao giờ xem Văn Tuế là một cô gái nhỏ cần được bảo vệ phía sau lưng mình. Anh nhìn cô như một người ngang hàng, một người đủ trưởng thành để cùng anh chia sẻ cuộc sống.

Chính sự trưởng thành đó khiến mối quan hệ của họ phát triển rất tự nhiên. Chu Dã không phải người cứu rỗi cuộc đời Văn Tuế, còn Văn Tuế cũng không phải ánh sáng duy nhất của anh. Họ đến với nhau khi cả hai đều đã đủ trưởng thành để hiểu mình muốn gì và cần gì ở đối phương.

Điểm hay nhất của truyện nằm ở quá trình chuyển biến tình cảm. Tác giả không vội vàng đẩy hai nhân vật đến với nhau mà dành rất nhiều thời gian để xây dựng cảm xúc.

Từ một mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm, từ những lần gặp gỡ ngắn ngủi cho đến khi trở thành một phần trong cuộc sống của nhau, mọi thứ đều diễn ra rất hợp lý.

Người đọc có thể cảm nhận rõ từng bước thay đổi trong suy nghĩ của Văn Tuế cũng như từng khoảnh khắc Chu Dã dần bị cô thu hút. Bởi vậy nên khi họ chính thức yêu nhau, cảm giác mang lại không phải sự bất ngờ mà là sự thỏa mãn, giống như cuối cùng một câu chuyện dài cũng đã đi đến kết thúc đẹp nhất mà nó xứng đáng có được.

Bên cạnh chuyện tình cảm, điều làm nên sức hút của truyện còn là bầu không khí thanh xuân xuyên suốt tác phẩm. Những ngày hè với tiếng ve kêu, những năm tháng học trò vô tư, những lần rung động đầu đời và cảm giác chờ đợi một người đều được miêu tả rất chân thật.

Tác giả không cố tô vẽ thanh xuân thành điều gì quá lớn lao mà chỉ đơn giản ghi lại những cảm xúc rất đời thường. Chính vì thế mà người đọc dễ dàng tìm thấy một phần ký ức của mình trong câu chuyện.

Có lẽ truyện “Xin hãy đợi anh ở mùa hè” không phải bộ truyện khiến người ta khóc rất nhiều hay ám ảnh quá lâu sau khi đọc xong. Nhưng đây là kiểu truyện khiến người ta mỉm cười khi nhớ lại.

Nó giống như một cơn gió mùa hè mang theo hương vị của tuổi trẻ, của những lần thích một người bằng tất cả sự chân thành. Sau rất nhiều năm chờ đợi, Văn Tuế cuối cùng cũng không còn phải lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Chu Dã nữa, còn Chu Dã cũng tìm được người mà anh muốn cùng mình đi qua những mùa hè còn lại của cuộc đời. Một câu chuyện nhẹ nhàng, trong trẻo nhưng đủ khiến người ta tin rằng những tình cảm chân thành rồi sẽ có ngày được hồi đáp.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Kittanponrak13

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN