
Tác giả:
Hoa Nhật Phi
Reviewer:
AI_Lưu Ly
Designer:
AI_Nha Thanh
Độ dài: 78
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 4
Giới thiệu:
Nam chính: Nương tử nhà ta mềm yếu nhút nhát, hiền lành ngoan ngoãn, xin chư vị chớ có bắt nạt nàng ấy.
Nữ chính: Đại Vương nhà ta dịu dàng như ngọc, huynh hữu đệ cung [*], các ngươi chớ có nói xấu chàng.
[*] Huynh hữu đệ cung: Anh em hòa thuận yêu thương tôn trọng nhau.
Những người bị hà hiếp đến nỗi không dám mở miệng: ...
Chú thích: Nữ chính ngoài trắng trong đen, nam chính ngoài đen trong đen nốt. Có câu vô sỉ phúc hắc tương phùng, tiện thắng nhân gian vô số [*].
[*] Hai người đều không đơn giản, một kẻ trơ tráo, một kẻ tâm cơ, khi hợp lại thì thiên hạ khó ai địch nổi. Câu này vừa châm biếm vừa hài hước, thể hiện một kiểu “cặp đôi trời đánh” nhưng lại vô cùng lợi hại.
***
Có những người không phải sinh ra đã mạnh mẽ, mà là vì không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải mạnh mẽ. Đọc xong “Vì Sao Phu Nhân Ưu Tú Đến Thế”, điều đọng lại trong mình không phải là những màn đấu đá hay những cú lật ngược tình thế, mà là cảm giác trọn vẹn khi chứng kiến từng nhân vật dần thay đổi số phận của chính mình.
Đây là một câu chuyện có đủ những yếu tố quen thuộc của dòng cổ đại trùng sinh như trạch đấu, báo thù, quyền mưu và tình yêu, nhưng điều khiến tác phẩm giữ chân người đọc lại nằm ở cách tác giả xây dựng nhân vật và dẫn dắt cảm xúc.
Càng đọc về sau, mình càng cảm thấy đây không chỉ là hành trình sửa chữa quá khứ của Tiết Thanh Hoan, mà còn là hành trình để những người xứng đáng cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Nếu phải dùng một từ để miêu tả kiếp trước của Tiết Thanh Hoan, mình sẽ chọn “bi kịch”. Đó không phải là chuỗi sai lầm xuất phát từ sự ngây thơ của riêng nàng, mà là một cuộc đời bị thao túng bởi những âm mưu được sắp đặt từ rất sớm.
Từng người thân lần lượt rời xa, từng mối quan hệ bị chia cắt, từng sự thật bị che giấu, tất cả đều là kết quả của bàn tay những kẻ mang lòng tham và dã tâm. Tiết Thanh Hoan lớn lên trong một môi trường mà mọi điều nàng nhìn thấy đều đã được sắp đặt, khiến nàng tin lầm người, nghi ngờ người đáng tin và từng bước bị đẩy đến kết cục không còn đường lui.
Đến khi nhận ra sự thật thì nàng đã đánh mất gần như tất cả. Nàng chưa từng có cơ hội thực sự để phản kháng bởi ngay từ đầu, số phận đã bị người khác nắm trong tay. Chính vì đã trải qua một kiếp sống đầy oan khuất như vậy, lần trùng sinh này không chỉ là cơ hội để báo thù, mà còn là lần đầu tiên Tiết Thanh Hoan được tự mình lựa chọn và giành lại cuộc đời vốn thuộc về mình.
Chính lựa chọn ấy khiến Tiết Thanh Hoan khác rất nhiều nữ chính trùng sinh quen thuộc. Nàng không thắng nhờ bàn tay vàng, cũng không nhờ biết trước tất cả mọi chuyện, mà thắng vì đã trưởng thành sau một đời đau khổ chất chồng.
Quá trình trưởng thành của Tiết Thanh Hoan được xây dựng rất tự nhiên.
Ban đầu, nàng chỉ cố tránh những sai lầm cũ, sau đó từng bước giành lại quyền chủ động. Từ việc bảo vệ của hồi môn của mẹ, cứu lấy thương đội nhà ngoại, đấu với Hầu phu nhân, đến những hướng đi hoàn toàn mới so với kiếp trước rồi dấn thân vào những cuộc đấu trí lớn hơn trong Kinh thành, mỗi quyết định đều khiến người đọc cảm nhận rõ nàng đang mạnh mẽ lên từng ngày.
Điều đáng quý là dù thông minh, nàng vẫn có lúc sợ hãi, do dự, thậm chí mắc sai lầm. Những gì đã xảy ra trong quá khứ để lại trong nàng không chỉ là kinh nghiệm, mà còn là những nỗi sợ và sự dè dặt rất khó xóa bỏ.
Có những lựa chọn nàng phải đắn đo rất lâu mới dám đưa ra, có những người dù muốn tin tưởng vẫn không khỏi nghi ngờ, và cũng có những thời điểm ký ức cũ khiến nàng do dự trước khi bước tiếp.
Một điểm cực kỳ cuốn hút là những màn trả thù trong truyện. Tác giả không chọn cách để Tiết Thanh Hoan "bật hack" rồi lập tức khiến phản diện trả giá, mà để mọi thứ diễn ra từng bước, đúng với câu "gieo nhân nào gặt quả nấy".
Mỗi âm mưu của kẻ xấu đều được nàng bình tĩnh hóa giải, từng chiếc mặt nạ lần lượt bị bóc xuống ngay trước mắt những người từng bị che mắt. Cảm giác thỏa mãn không đến từ việc phản diện bị đánh bại quá nhanh, mà từ việc chính họ từng bước rơi vào cái bẫy do lòng tham, sự giả dối và những tội lỗi mình gây ra tạo nên.
Có những màn đấu trí khiến mình phải bật cười vì quá khéo léo, cũng có những lần chứng kiến kẻ ác bị vạch trần ngay trước những người họ luôn tìm cách thao túng mà chỉ muốn vỗ tay. Quá trình ấy vừa đủ căng thẳng để giữ nhịp truyện, vừa đủ hợp lý để người đọc cảm thấy mọi kết cục đều hoàn toàn xứng đáng.
Nếu Tiết Thanh Hoan là linh hồn của câu chuyện thì Triệu Triệu chính là người nâng toàn bộ mạch cảm xúc lên một tầng cao hơn. Đây là mẫu nam chính mình rất thích. Chàng không lạnh lùng vô cảm, cũng không bá đạo đến mức áp đặt nữ chính.
Sau một kiếp sống bị phản bội và lợi dụng, Tiết Thanh Hoan gần như đánh mất khả năng tin tưởng người khác. Thế nhưng Triệu Triệu chưa từng vội vàng bước vào cuộc đời nàng. Chàng cho nàng đủ thời gian để nghi ngờ, đủ khoảng lặng để suy nghĩ và đủ kiên nhẫn để tự mình mở lòng.
Chàng không thay nàng giải quyết mọi khó khăn, cũng không biến nàng thành một người chỉ biết dựa dẫm. Điều Triệu Triệu làm là luôn xuất hiện đúng lúc, để Tiết Thanh Hoan hiểu rằng dù phía trước còn bao nhiêu sóng gió, vẫn sẽ có một người vô điều kiện đứng về phía mình.
Có lẽ vì thế mà tình cảm của hai người phát triển rất tự nhiên. Họ đến với nhau không phải vì những lời thề non hẹn biển hay những khoảnh khắc rung động nhất thời, mà từ sự thấu hiểu và đồng hành qua từng biến cố.
Triệu Triệu yêu Tiết Thanh Hoan bằng sự tôn trọng, còn Tiết Thanh Hoan đáp lại bằng sự tin tưởng mà nàng đã đánh đổi bằng cả một kiếp người mới học được. Chính sự cân bằng ấy đã khiến chuyện tình của họ trở thành một trong những điểm sáng nhất của cả bộ truyện.
Hai người đều từng cô độc nên càng hiểu giá trị của việc có một người luôn đứng về phía mình. Vì vậy, khi thân thế, quyền lực và những âm mưu triều đình kéo đến, tình cảm của họ vẫn đủ vững để không bị lung lay.
Nguyễn Văn Tễ là nhân vật khiến mình tiếc nhất. Anh xuất hiện không quá sớm nhưng lại để lại dấu ấn rất mạnh. Thẳng thắn, nhiệt huyết, dám yêu dám nói, Nguyễn Văn Tễ đại diện cho một kiểu tình cảm mãnh liệt nhưng đến muộn. Anh biết Tiết Thanh Hoan đã có người trong lòng nhưng vẫn lựa chọn bày tỏ, sau đó cũng biết dừng lại đúng lúc. Không có hận thù, không có cưỡng ép, chỉ là một mối tình không thành khiến người đọc vừa tiếc vừa thương.
Bên cạnh tuyến tình cảm, truyện còn ghi điểm nhờ dàn nhân vật phụ rất có chiều sâu. Nguyễn Văn Tễ đại diện cho một kiểu tình cảm mãnh liệt nhưng đến muộn. Chân Minh Quế là cô bạn hoạt bát luôn mang lại tiếng cười, Lâm Thanh Nhã dịu dàng nhưng dần mạnh mẽ hơn sau những biến cố, Biện thị khiến người đọc xúc động bởi tình yêu vô điều kiện dành cho con cháu.
Đặc biệt, Trưởng công chúa là nhân vật mình đánh giá rất cao. Bà không chỉ quyền uy mà còn là người mẹ phải sống hơn ba mươi năm trong nỗi đau mất con. Khoảnh khắc sự thật được phơi bày, những cảm xúc của bà, của những nhân vật liên quan đều được xử lý rất tinh tế. Đây cũng là cú twist lớn nhất và đáng nhớ nhất của cả câu chuyện.
Hầu phu nhân là phản diện đúng nghĩa. Bà ta không phải kiểu ác vì điên cuồng mà ác vì lòng ích kỷ và sự coi thường mạng sống của người khác. Điều khiến mình hài lòng là tác giả không để bà ta nhận kết cục quá nhẹ nhàng. Sau hàng loạt âm mưu kéo dài nhiều năm, mọi tội lỗi cuối cùng đều bị phơi bày, trả lại công bằng cho những người từng chịu oan khuất.
Điểm mạnh nhất của “Vì Sao Phu Nhân Ưu Tú Đến Thế” nằm ở nhịp truyện. Gần như không có giai đoạn nào quá lê thê. Từ trạch đấu, học đường, kinh doanh, thư pháp, bắn cung, triều đình đến thân thế đều được kết nối rất mượt.
Mỗi khi một mâu thuẫn vừa khép lại thì một bí mật lớn hơn lại xuất hiện, khiến người đọc luôn muốn đọc tiếp. Tác giả cũng rất biết cân bằng giữa những màn đấu trí căng thẳng và các phân đoạn đời thường hài hước, đặc biệt là những lần Tiết Thanh Hoan và Triệu Triệu "đấu khẩu", vừa đáng yêu vừa khiến nhịp truyện nhẹ nhàng hơn.
Dĩ nhiên truyện vẫn có vài điểm chưa thật hoàn hảo. Một số phản diện về cuối bị giải quyết hơi nhanh, tuyến kinh doanh và thư pháp có lúc được đẩy lên khá nhiều khiến nhịp truyện chậm hơn đôi chút. Ngoài ra, sau cú twist về thân thế, mình vẫn mong tác giả khai thác thêm quá trình thích nghi của Tiết Mạo và Biện thị thay vì chuyển nhanh sang đoạn kết.
Nhìn chung đây là là một bộ truyện trùng sinh rất đáng đọc. Nó không chỉ kể về việc thay đổi số phận mà còn nói về sự tha thứ, tình thân và việc học cách yêu thương sau những tổn thương.
Tiết Thanh Hoan không trở thành người hoàn hảo, Triệu Triệu cũng không phải vị thần cứu thế, nhưng chính sự thiếu hoàn hảo ấy lại khiến họ trở thành một trong những cặp đôi đáng nhớ nhất của dòng truyện cổ đại trùng sinh.
Khi khép lại ngoại truyện, cảm giác đọng lại không phải là sự hả hê vì phản diện bị trừng trị, mà là sự nhẹ nhõm khi cuối cùng những con người từng chịu quá nhiều bất hạnh đều đã tìm được nơi thuộc về mình. Với mình, đây là một tác phẩm xứng đáng khoảng 9,9999/10, đặc biệt dành cho những ai yêu thích cổ đại, trùng sinh, báo thù xen lẫn chữa lành và một chuyện tình được vun đắp bằng sự tin tưởng hơn là những lời yêu hoa mỹ.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved