logo
REVIEW>> TỪ BẢO MẪU VẠN NGƯỜI GHÉT TRỞ THÀNH CỤC CƯNG CỦA NHÓM NHẠC NAM
tu-bao-mau-van-nguoi-ghet-tro-thanh-cuc-cung-cua-nhom-nhac-nam
Tìm truyện

TỪ BẢO MẪU VẠN NGƯỜI GHÉT TRỞ THÀNH CỤC CƯNG CỦA NHÓM NHẠC NAM

Độ dài: 133

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 19

Mùa đông, những hạt mưa trĩu nặng trút xuống mặt đất khô cằn khiến cho lớp bụi mỏng manh vừa tung lên đã nhanh chóng bị cuốn đi, tan vào không khí.

Đường Điềm đội mưa lớn, vội vàng chạy vào biệt thự. Nước thấm đẫm mái tóc rối bời, ướt nhòe cả bộ đồng phục mà cô đang mặc. Thế nhưng, cô lại chẳng có tâm trạng để ý đến những điều ấy. Bởi vì, lúc này đáy lòng cô đang vô cùng dậy sóng.

Đường Điềm đã thật sự xuyên sách rồi. Mới ngày hôm qua, cô vẫn còn ở hiện thực. Vậy mà hôm nay, cô đã vô tình bước chân đến thế giới xa lạ.

Nhân vật mà cô xuyên vào chính là nữ phụ đ ộc á c trong một cuốn tiểu thuyết đoàn sủng. Lúc cô đến, nguyên chủ đã đ ột t ử trong phòng.

Theo nguyên tác, nữ chính làm bảo mẫu tại gia cho một nhóm nhạc đang nổi. Cô ta dùng tâm hồn lương thiện của mình để chữa lành sưởi ấm cho bốn thành viên. Vì thế, trở thành người mà họ hết mực yêu thương che chở.

Còn nguyên chủ cũng làm bảo mẫu ở đây. Thế nhưng, tâm tư của cô lại không dành cho công việc, suốt ngày bày trò lẳng lơ quyến rũ những người đàn ông ưu tú này. Mục đích chính của cô là đi tắt trèo cao, muốn bước chân vào giới thượng lưu danh giá giàu sang. Vì để đạt được mong ước, cô không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào. Vậy nên, tất cả bọn họ đều nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét lạnh nhạt.

Sau đó, trong quá trình chung sống nguyên chủ nhìn thấy sự thiên vị ưu ái mà nữ chính có được của mọi người. Cô bắt đầu cảm thấy ghen tị và ganh ghét đến tột độ. Thế nên, cô đã không ít lần bày trò hãm hại nữ chính, khiến cho căn biệt thự ngày ngày ồn ào không yên.

Lúc đó, nguyên chủ đã không biết, bản thân chính là một tấm gương phản chiếu cho người khác, cũng thành công khơi dậy lòng trắc ẩn và dục vọng bảo vệ kẻ yếu của những người đàn ông ấy. Vì vậy, những việc xấu xa của cô bị phanh phui, đưa ra ánh sáng toàn bộ. Ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ châm chọc.

Cuối cùng, nguyên chủ bị đuổi ra khỏi biệt thự, sống cuộc đời tàn tạ rách nát mọi người xa lánh giẫm đạp.

Biết trước kết cục, Đường Điềm buồn bã thở dài một hơi. Tại sao nguyên chủ lại ngốc nghếch như thế không biết? Một viên đá cuội ven đường mà dám mơ tưởng chạm tay vào trân châu trong lồng kính. Thật là viển vông đến nực cười.

Cuốn sách này, nữ chính là Liễu Hiểu Chi, cô ta có ánh hào quang mà tác giả ban cho, lại thêm sự giúp sức của bốn nam chính kia, thì thử hỏi một nữ phụ như cô lấy tư cách gì để đấu lại. Cuối cùng, chẳng phải đều là bi kịch đã xảy ra hay sao.

Đường Điềm bình tĩnh suy nghĩ. Cô vốn định rời khỏi đây ngay lập tức, tránh thật xa các nhân vật chính đã định. Thế nhưng, theo ký ức mà cô còn nhớ được từ nguyên chủ thì bản hợp đồng còn nửa năm nữa mới hết hạn, hết hạn mới có thể xin nghỉ và rời đi.

Nếu Đường Điềm không tuân thủ đúng, cô sẽ phải trả khoản bồi thường khổng lồ. Mà nguyên chủ xuất thân chỉ là một cô gái từ vùng quê xa xôi lên thành phố làm việc, ba mẹ đều là người bình thường. Cô không thể gánh vác được mức chi phí lớn ấy.

Hơn nữa, bỏ ra số tiền đó với Đường Điềm như là bùa chú đoạt mạng, cô thà c hết cũng không muốn.

Vì vậy, Đường Điềm biết, điều cần nhất bây giờ là cô phải luôn đặt hết tâm trí vào công việc, không được có bất kỳ ý định lả lơi ưỡn ẹo trêu chọc nào nhằm vào các nam chính. Tuyệt đối phải ghi nhớ, bọn họ thuộc về nữ chính. Còn cô, chỉ là lá xanh tô điểm cho bông hoa rực rỡ. Chớ để bản thân bị cuốn vào kịch bản c hết chóc.

Mọi người dần dần nhận ra, kể từ khi Đường Điềm có ý đồ bất chính rồi bị Bùi Giác lạnh lẽo đuổi ra khỏi phòng, cô dường như đã thay đổi. Không còn là cô gái ỷ vào nhan sắc diễm lệ của mình mà hết lần này đến lần khác không ngừng kiếm chuyện gây rắc rối nữa. Cô đã thức tỉnh kịp lúc, luôn chăm chỉ tận tụy làm việc, những rối loạn vương vấn buông bỏ hoàn toàn.

Mới đầu, ai cũng cho rằng Đường Điềm đang lợi dụng khuôn mặt ngây thơ của mình để che giấu dã tâm. Rồi đến khi có cơ hội, cô chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Chỉ là, đợi rồi lại đợi. Thế nhưng, cô vẫn không có chút động tĩnh gì. Thậm chí, khi đôi mắt nâu sáng thuần khiết của cô ngước nhìn đã đẩy bọn họ rơi vào khốn cùng, như thể đang nhuốm sự dơ bẩn của mình lên đóa hoa thanh cao không vướng bụi trần.

Đối mặt với Liễu Hiểu Chi, Đường Điềm đã không còn sợ hãi như khi mới đến. Dẫu cô ta là nữ chính, cũng đâu thể dễ dàng muốn đổi thay vận mệnh của một người. Và cô tin rằng, chỉ cần bản thân ý chí đủ mạnh mẽ kiên cường, sóng gió nào cô cũng có thể vượt qua. Mảnh trăng nghiêng trên bầu trời, mây đen khó lòng che lấp sự rạng rỡ tinh khôi của mình.

Trước kia, Thẩm Yến Lễ không có cảm tình với Đường Điềm. Mùi hương trên người cô cũng khiến anh khó chịu. Nhưng sau lần bị nhốt cùng cô ở phòng tranh, khoảnh khắc cô ngồi dưới ánh nắng nhàn nhạt làm mẫu cho anh vẽ, mái tóc đen lướt qua gò má nhỏ, như có chiếc lông vũ chạm vào lòng. Khe khẽ thôi, lại có sức nóng đến kinh người, khiến anh bất giác lạc nhịp.

Ôn Thiệu Hàn bên ngoài nhìn nho nhã lễ độ, khí chất trầm ổn dịu dàng. Mỗi khi thấy Đường Điềm anh sẽ vô thức nhìn thêm thật lâu. Rõ ràng, những cuồn cuộn trong hơi thở đang kêu gào c hiếm lấy cô nhưng anh lại trầm tĩnh xem như không tồn tại. Chú mèo con đáng yêu như thế, sao có thể khiến cô hoảng sợ được kia chứ?

Thế nên, trong những lúc Đường Điềm cần giúp đỡ, Ôn Thiệu Hàn luôn xuất hiện kịp thời. Anh nhẹ nhàng dùng sự tĩnh lặng ôn hòa của mình làm liều thuốc an thần cho cô. Khiến cô từ từ cởi bỏ lớp rào chắn với anh, cảm thấy anh là người tốt nhất trong tất cả những thành viên. Tốt đến mức, cô ngưỡng mộ sự giáo dưỡng anh đang được thừa hưởng.

Còn Phó Hi, anh là kẻ phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt không hề nghiêm túc. Nhìn qua hay lầm tưởng với ai anh cũng dễ nói chuyện đùa giỡn. Thế nhưng, kỳ thực anh rất q ủy q uyệt âm mưu. Thứ anh đã muốn có, cho dù bằng cách gì cũng phải chiếm đoạt. Mà vô tình Đường Điềm, lại khơi lửa trong anh, nóng bỏng rạo rực. Anh thèm khát cô gái nhỏ, muốn cô phải thuộc về mình.

Ba người đàn ông này, đều là những cậu chủ có gia thế hơn người, xuất sắc không ai bì kịp. Đường Điềm chọn một người trong số đó cũng đủ để cô lắc mình thành phượng hoàng cao quý, chẳng ai dám coi thường nữa. Cuộc sống nhung lụa cô chưa từng mơ cũng sẽ biến thành thật.

Nhưng mà, Đường Điềm không dám đặt cược vào ai. Cô chỉ mong dành dụm kiếm thật nhiều tiền, sau đó đến một thành phố yên bình trải qua phần đời còn lại.

Thẩm Yến Lễ, Ôn Thiệu Hàn hay Phó Hi, Đường Điềm đều sẽ có cách đối phó để kéo dài thời gian bằng đúng những gì mà họ muốn từ cô. Thế nhưng, cô lại quên mất, kẻ ẩn mình trong bóng tối mới là kẻ đáng sợ nhất. Người đó là Bùi Giác. Trong mắt anh, cô chính là con mồi mà anh đã nhắm trúng. Những nhảy nhót, giãy giụa, toan tính của cô, chỉ làm cho cuộc săn đuổi mà anh đang dõi theo trở nên gay cấn thú vị hơn mà thôi.

Đúng vậy, trong bốn nam chính thì Bùi Giác là người lạnh lùng, bí ẩn và nguy hiểm hơn ai hết. Dẫu hình bóng Đường Điềm đã xâm nhập vào lòng nhưng anh chưa bao giờ để lộ sơ hở ra ngoài. Anh luôn dùng sự tĩnh lặng, xa cách vô tình của mình làm vỏ bọc để che lấp những đảo đ iên hỗn loạn với cô.

Đường Điềm, sẽ không thể thoát khỏi bàn tay anh.

Chiếc lưới lớn giăng ra, chờ đợi cô mắc bẫy.

Tình yêu của Bùi Giác, mang theo sự đ ộc c hiếm và đ iên cuồng . Anh đã phải lòng cô gái nhỏ từ lâu. Giây phút cô cười rộ lên giữa trời mưa tuyết trắng xóa, như vết tích vĩnh hằng khắc sâu vào tim. Vì thế, cho dù là ai có ý định tranh giành Đường Điềm, anh đều xử lý không nương tay.

Sở dĩ những kẻ còn lại thua cuộc. Bởi vì, lý trí của họ đã để thiên định chi phối.

Tại đêm mưa hôm ấy, khi đuổi Đường Điềm ra khỏi biệt thự, dấu chấm hết tròn trĩnh đã viết nên chương cuối cho những cuộc gặp gỡ định mệnh.

Thế giới này, luôn được vận hành theo cái cách không ai ngờ tới. Ảo mộng đen xen thực tại, mơ màng đan xen chân thật, nhớ nhung đan xen lãng quên…

Thế nhưng, dẫu ở trong bối cảnh thân phận nào, Bùi Giác đều sẽ không buông tay Đường Điềm. Anh hứa, sẽ cho cô những tháng ngày bình an vui vẻ, anh nhất định sẽ làm được.

Điềm Điềm, hạnh phúc viên mãn dành cho em.

______

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Summer Rain

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN