logo
REVIEW>> TRƯỜNG TU LA ĐÁNG CHẾT NÀY
truong-tu-la-dang-chet-nay
Tìm truyện

TRƯỜNG TU LA ĐÁNG CHẾT NÀY

Tác giả:

Thanh Hoa Nhiên

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 168

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 9

Giới thiệu:

Các vị lão đại trong tam giới đột nhiên phát hiện, tiểu sư muội Ngư Sơ Nguyệt mới được Thiên Cực Tông thu nhận vào tông môn có một gương mặt giống y như đúc từ một khuôn ra với đệ nhất mỹ nhân đã c hết trong một tai nạn bất ngờ vào trăm năm trước.

Mà vị mỹ nhân trong truyền thuyết ấy, là ánh trăng sáng, là nốt ruồi son trên đầu quả tim, là hồng nhan tri kỷ, là muội muội yêu dấu trong lòng những nhân vật tai to mặt lớn này.

Từ đó, Ngư Sơ Nguyệt bị động mở khóa trường tu la thế thân.

Kiếm tôn chính đạo: “Nữ nhân, ngươi nên tự biết thân biết phận mình đi. Ngươi vĩnh viễn chỉ là thế thân của nàng ấy thôi.”

Chủ nhân của ma giới: “Hay là ta luyện ngươi thành một con rối nhỉ, để gương mặt này mãi mãi mỉm cười với ta?”

Yêu vương bá đạo: “Hừ, ngươi sinh ra một đứa bé giống nàng ấy xong, là ngươi có thể đi c hết được rồi đấy.”

Ngư Sơ Nguyệt: “Đại sư huynh đã nói rồi, trước khi đạt tới kỳ Kim Đan thì phải chuyên tâm tu hành thật tốt, không được yêu sớm. Nếu các vị nếu muốn dùng ta làm thế thân thì có thể đi thương lượng với huynh ấy xem sao?”

Kiếm tôn chính đạo, chủ nhân của ma giới, yêu vương bá đạo: “Là tên tiểu tử lông vàng nào không có mắt… À à tiểu, tiểu nhân có mắt như mù không thấy núi Thái Sơn, không dám quấy nhiễu hai vị tu luyện...”

*

Cho đến một ngày, Ngư Sơ Nguyệt buộc lòng phải nói ra bí mật của mình cho vị đại sư huynh bên ngoài thanh cao như băng tuyết, nhưng thực chất tâm địa đen tối kia.

“Thật ra, muội là người năm xưa đã đồng quy vu tận với vị đệ nhất tiên tôn kia, huynh có muốn suy xét việc cấu kết làm chuyện xấu với muội không?”

Nam tử bề ngoài trông có vẻ thanh cao kia khẽ nở nụ cười quỷ dị: “Trùng hợp làm sao, vừa hay ta lại là người đã c hết cùng một huyệt với nàng lúc đó.”

*

Trường tu la là giả, tự mình ăn giấm của chính mình mới là thật.

***

Hơn một trăm năm trước, cá nhỏ Ngư Sơ Nguyệt chỉ là một con người bình thường, sống cùng với cha mẹ trong một thôn làng nhỏ, trong nhà nuôi một chú chó, gần đó có một trúc mã thân thiết, tuy không được khá giả sung túc gì, nhưng nàng lại thấy rất hạnh phúc.

Vào một ngày nọ, một nữ nhân mang theo hệ thống đã xuyên vào cơ thể của Ngư Sơ Nguyệt, mở ra hành trình tu luyện và công lược các nam tử tai to mặt lớn trong thế giới tu tiên này. Bản thân Ngư Sơ Nguyệt chưa c hết, nhưng buộc phải bị động chứng kiến hết thảy mọi điều á c mà nữ nhân kia đã làm.

Nàng ta lấy thân xác của nàng, lừa tiền trúc mã nhà bên, vui vẻ dạo chơi giữa nhân gian, khiến biết bao nhiêu đôi phu thê ly tán, gia đình tan cửa nát nhà. Nàng ta coi phàm nhân như những con kiến hôi, vừa khóc lóc diễn đủ mọi vai trước mặt các nam nhân kia, sau cùng hưởng lấy toàn bộ tài nguyên bồi thường.

Cũng chính là vì nữ tử này, toàn bộ thôn làng của Ngư Sơ Nguyệt đã bị người ta đồ sát. Nàng bị nhốt ở một góc trong cơ thể, buộc phải trơ mắt nhìn từng khung cảnh một lướt qua trước mắt, cảm giác chẳng khác gì sống trong địa ngục.

Cứ như thế, kéo dài suốt ba trăm năm.

Năm ấy, nữ nhân kia đã càn quét gần hết cơ duyên trong tam giới, cuối cùng đã đánh chủ ý lên tông chủ Thiên Cực Tông, chính là vị đệ nhất tiên tôn canh giữ căn nguyên của linh khí được chúng sinh trong ba giới kính trọng. Đáng tiếc, nam nhân này đã gần đạt đến cảnh giới tối cao, lòng dạ như một tảng băng vạn năm không tan.

Chỉ với một chưởng của hắn, nữ nhân kia cùng với hệ thống đã bị đánh bay ra khỏi cơ thể Ngư Sơ Nguyệt, còn bản thân hắn thì biến thành một thanh kiếm phong ấn vết nứt trên đỉnh Thiên Cực Tông.

Ngư Sơ Nguyệt được trở về với cơ thể của mình, nhưng nàng biết rằng, nữ nhân kia vẫn chưa c hết. Một mảnh tàn hồn của nàng ta vẫn còn trú ngụ trong một cây nấm trên đỉnh Thiên Cực Tông và nàng đã hạ lời thề rằng phải quyết tâm xé nát cây nấm đó thành hàng ngàn mảnh.

Vấn đề là, kẻ thù thì đang ở trên đỉnh cao nhất, còn nàng thì đang ở dưới chân núi chưa lên. Nghe nói nếu đánh bại được đệ tử thân truyền của môn phái, nàng sẽ được các thánh nhân trong tông môn ban cho một nguyện vọng, thế thì có thể thuận lợi lên đó xé nấm rồi.

Nhưng, vấn đề ngay trước mắt là, làm thế nào để đánh bại vị đệ tử thân truyền này đây?

Người được gọi là đệ tử thân truyền này tên là Thôi Bại, được mọi người cung kính gọi một tiếng đại sư huynh, cũng là một tảng băng vạn năm không bao giờ tan. Thực lực mạnh mẽ, khí thế bức người, đương nhiên là cũng không có mấy ai dám lại gần.

Thế mà Ngư Sơ Nguyệt lại không thể không lại gần. Không những lại gần, mà còn phải cùng hắn xuống hạ giới để thực hiện một vài nhiệm vụ, hết truy bắt h ung t hủ trong một vụ thảm án liên hoàn, trải qua bảy ngày trong bản nguyên của mảnh vỡ thế giới, bôn ba đến Vô Lượng Thiên, rồi lại đánh nhau ở tòa thành cát vàng.

Không thể phủ nhận rằng, Thôi Bại là một đối thủ đáng gờm, nhưng đồng thời cũng là một người đồng đội đáng tin cậy. Đầu óc nhanh nhạy, ra tay quyết tuyệt dứt khoát, suy nghĩ chu toàn mọi bề, hơn nữa lại còn rất tuấn tú, khiến cho cá nhỏ Ngư Sơ Nguyệt càng nhìn càng thấy vừa mắt.

Lúc ban đầu, nàng luôn giữ thái độ thù địch, sẵn sàng hãm hại hắn bất cứ lúc nào. Sau đó, nàng bất giác nảy sinh cảm giác tin tưởng, đôi lúc còn thấy xấu hổ vì khoảng cách quá gần. Còn sau khi đã rung động rồi, nàng lại thích cái kiểu mặt dày lưu manh không biết xấu hổ của hắn, thích những lúc hắn kiên nhẫn tỉ mỉ giải thích mọi thứ, hay là thích cả những lúc hắn bất chấp tất cả để đến cứu nàng.

Hình như đã quá lâu rồi, không còn ai yêu thương che chở cho nàng như vậy nữa.

Suốt hơn bốn trăm năm qua, Ngư Sơ Nguyệt bị h ận t hù che mờ mắt, chỉ muốn một lòng một dạ báo t hù, vậy nên đã vô tình bỏ lỡ rất nhiều phong cảnh dọc đường, may mà có Thôi Bại kéo nàng lại, và cũng vì như thế, nàng đã tình cờ gặp gỡ được rất nhiều rất nhiều người khác nhau.

Có đại sư tỷ Chu Nhan cùng đạo lữ, trà xanh Lâm Liên Liên, tứ thánh trên bốn đỉnh Thiên Cực Tông với những câu chuyện gà bay chó sủa hằng ngày. Có vị kiếm tu Tu Vô Cực thích tự luyến, có hoa yêu Phạm La Châu si tình không đổi, có ma tôn Già Già La thích lột da người làm đèn và cả một thiếu thành chủ mang nhiều bí mật Ân Gia Hành.

Thì ra nữ nhân chiếm đoạt thân xác nàng khi trước không hề trú ngụ trong cây nấm, mà đang tự do tự tại ở nơi nào đó ngoài kia. Thì ra thân thế của Thôi Bại không hề đơn giản như nàng tưởng, thì ra thứ ẩn sâu trong Thiên Cực Tông không chỉ đơn giản là vài tranh chấp nho nhỏ, mà còn là một âm mưu sâu xa liên quan đến toàn bộ vận mệnh của tam giới.

Trong ván cờ này, Ngư Sơ Nguyệt chỉ là một con cá nhỏ bé, nhưng không có nghĩa là nàng chỉ biết bó tay chịu trói. Nhiều năm sống trong tình yêu của cha mẹ không khiến nàng trở nên mềm yếu, cả những tháng ngày h ận t hù cũng không làm lòng lương thiện của nàng bị bào mòn.

Nàng vừa thông minh vừa kiên định, lại còn đáng yêu như thế, thử hỏi Thôi Bại hắn sao lại không rung động cho được.

Khác với những người khác, Thôi Bại mang trong mình ký ức của kiếp trước, hắn nhớ rất rõ những gì đã từng xảy ra và nhớ rõ cả cô nương đã từng xuất hiện vào ngày hôm ấy.

Kể ra cũng lạ.

Thôi Bại sinh ra đã mang căn cơ, kiếp số định sẵn là sẽ phải gánh vác trách nhiệm lớn lao, mà bản thân hắn cũng đã quen với sự cô độc kéo dài hàng ngàn hàng vạn năm ấy.

Dành cả đời để canh giữ số mệnh, hắn cảm thấy đó là chuyện đương nhiên. Hy sinh để tuẫn đạo, hắn không có gì đáng tiếc. Duy chỉ có mình cô nương ấy, hắn cứ mãi cố chấp không quên.

Vì thích nên mới thấy lo lắng, vì thích nên mới bất chấp mọi nguy hiểm, vì thích nên mới nảy sinh cảm giác muốn được gần gũi, vì thích nên vị tiên tôn lòng mang chúng sinh này mới ghen tuông, mới xuất hiện suy nghĩ muốn giấu nàng cho riêng mình.

Thôi Bại yêu nàng, chính vì yêu nàng nên ngay cả bản kiếp của hắn cũng đem lòng yêu nàng, trong thâm tâm luôn vô thức tìm kiếm, bảo vệ và che chở cho nàng.

Cá nhỏ, gánh vác trọng trách là do ý trời định, nhưng ở bên cạnh nàng mới là chấp niệm của bản thân ta. Ngày trước đã từng gặp gỡ thoáng qua, mà đến tận ngày hôm nay, chúng ta đã có thể ở bên cạnh nhau.

Xuân hạ thu đông qua đi, sớm sớm chiều chiều ở bên, mãi cho đến lúc thiên trường địa cửu.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sầu Riêng - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN