Tác giả:
Di Mễ
Reviewer:
AI_Quế Viên
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Tranh quyền đoạt vị,
Báo thù,
Phá án,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 75
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 388
Quân thị đích trưởng tử Quân Thịnh, mười bảy tuổi đứng đầu Tam nguyên, gia nhập quan trường, dùng sáu năm ngắn ngủi để trở thành người đứng đầu Thông Chính ty*. Mặc dù chỉ giữ quan tam phẩm, nhưng quyền lực đã vượt qua tam xưởng nhất vệ*. Trưởng công tử phủ Thái sư, xuất thân hiển hách, tài học hơn người, trẻ tuổi đã trở thành cận thần của Hoàng đế, cuộc đời có thể nói là vinh quang vô hạn, rực rỡ không tì vết.
Thế nhưng, Quân đại nhân đức cao vọng trọng có hai điểm yếu. Thứ nhất là ấu đệ Quân Dụ, bởi vì lúc năm tuổi lén theo huynh trưởng rời thành, vô tình gặp nạn, không được phát hiện kịp thời dẫn đến sốt cao hỏng đầu, mãi mãi làm một đứa trẻ. Mà điểm yếu còn lại chính là ngòi dẫn đến điểm yếu thứ nhất, tiểu phu nhân chàng mới cưới vào cửa, Quý Oản.
Năm ấy, Hoàng đế mơ ước thần thê, muốn đưa sư mẫu của chàng nhập cung. Đáng tiếc sư mẫu chàng vì mong nhớ ân sư mà sinh bệnh, di nguyện duy nhất chính là mong chàng đưa ấu nữ của mình rời khỏi Kinh thành, tránh xa Hoàng đế. Quân Thịnh vâng theo di mệnh của sư mẫu, mang theo tiểu Niệm Niệm hai tuổi rời thành, trong lúc vội vã không chú ý đến Quân Dụ lén theo sau, mới xảy ra sự cố đáng tiếc năm đó.
Thiếu niên dù xuất thân thế gia, nhưng quyền lực vẫn không thể sánh bằng Đế vương, chỉ có thể cưỡi ngựa suốt đêm, mang nàng rời kinh đến huyện Uyển Bình, để nàng dưới gốc cây quế trước nhà họ Quý. Suốt chín năm, chàng âm thầm qua lại giữa Kinh thành và huyện nhỏ, ẩn mình sau gốc quế già, trông coi tiểu cô nương dần trưởng thành, theo mẫu thân đọc chữ, học y.
Khi tiểu cô nương năm nào gạt bỏ sự ngây thơ cùng đôi mắt đẫm lệ, dần quên đi vị ca ca mua cho nàng chiếc trống bỏi năm nào, Quân Thịnh cũng yên tâm rời đi. Lúc đó, chàng chỉ muốn bảo hộ nàng một đời bình an, vui vẻ lớn lên, rời xa sóng gió cùng tình yêu vặn vẹo của Đế vương.
Gặp lại là khi thời gian chia cách gần bằng những tháng năm âm thầm đứng ở phía sau nàng, Quân đại nhân tình cờ gặp lại nàng ở Kinh đô. Tiểu cô nương năm nào giờ đã trở thành thiếu nữ yêu kiều, kế thừa y bát của dưỡng mẫu, mở một y quán ở thành Nam, còn đính hôn cùng nhi tử nhỏ nhất của Thẩm thợ mộc ở sát vách.
Quân Thịnh vốn nghĩ, chàng chỉ cần giống như trước đây, trốn ở phía sau gốc cây hoa quế, bảo vệ nàng là đủ. Nhưng chàng không phải thần tiên, lòng mang thất tình lục dục, không biết từ khi nào, sự bảo vệ ban đầu biến màu thành dục vọng, khiến chàng muốn giữ đóa hoa kia cho riêng mình.
Quân Thịnh dù nảy lòng tham, nhưng đạo quân tử không cho phép chàng cướp đoạt. Cho đến khi, Đế vương còn chưa buông chấp niệm, muốn di tình biệt luyến, không có được mẹ liền chiếm đoạt con, ra lệnh cho chàng đi tìm kiếm nàng. Tiểu cô nương sống dưới chân thiên tử, sớm hay muộn cũng sẽ bị kéo vào phong ba, vậy chàng muốn thử xem, vị hôn phu kia của nàng liệu có đủ tư cách để ở bên nàng.
Nếu là tình yêu, trước khi chiếm hữu là khắc chế. Nếu tình cảm của Thẩm Hủ đủ kiên định, Quân Thịnh chắc chắn sẽ kìm nén tình cảm của mình, thành toàn cho bọn họ, cũng hoàn thành giao phó của sư mẫu, cho Quý Oản thân phận mới, yên tâm đem nàng giao cho Thẩm Hủ.
Chỉ một khảo nghiệm nhỏ, nhưng Thẩm tiểu công tử kia không thể vượt qua, chỉ một câu “cho nhau thể hiện, đừng quá đáng”, liền khiến hắn coi Quý Oản như trói buộc, cô phụ nhiều năm tình nghĩa, tự buông bỏ kim ngọc lương duyên. Chưa phản kháng đã buông tay, vị hôn phu như vậy không xứng với nàng. Mà tình yêu của chàng, từ kìm chế biến thành chiếm hữu, sẽ không lại cho bất kỳ kẻ nào cơ hội.
Thế nên, chàng bày ra một cuộc ôm nhầm, tráo đổi thân phận với Thẩm Hủ, đồng thời thuận nước đẩy thuyền, tiếp nhận vị trí vị hôn phu của Quý Oản. Chàng biết tiểu cô nương của chàng là người có chủ kiến, vì thế giống như khi chàng cho Thẩm Hủ một cơ hội lựa chọn, chàng cũng mở một con đường để tiểu cô nương của chàng đối mặt với tình cũ.
Đáng tiếc, thanh mai trúc mã, bảy năm sớm chiều, lại bị sự hèn nhát của Thẩm Hủ phá bỏ tất cả. Tiểu cô nương thất vọng, mạnh mẽ cắt tóc đoạn tình, từ nay về sau không còn cùng người cũ dây dưa.
Một kẻ rời đi, không đồng nghĩa với việc một người khác có thể dễ dàng tiến đến. Quân Thịnh vui vẻ tiếp nhận vị trí vị hôn phu, nhưng Quý Oản lại không muốn tiếp tục hôn sự này. Quân Thịnh biết nàng ăn mềm không ăn cứng, lùi một bước đưa ra đề nghị muốn cùng nàng ký khế ước hôn nhân, tránh cho những kẻ ghen ghét chàng chê cười, bảo toàn mặt mũi của Thông Chính đại nhân cũng là để bảo vệ danh dự cho cả ba nhà.
Quý Oản vốn muốn kiên định từ chối hôn sự này, dù là khế ước hôn nhân nàng cũng không muốn. Thế nhưng, phong ba nổi lên, kẻ si tình sinh ra tên háo sắc, bởi vì Nhị hoàng tử một lần gặp nàng mà nảy ra tâm tư xấu, ép đến tận cửa, khiến nàng thay đổi suy nghĩ, đồng ý với đề nghị của Quân đại nhân.
Tháng ngày chung sống, không gượng ép giống như nàng tưởng tượng. Quân Thịnh tuy rằng tính tình thanh lãnh, nhưng học rộng tài cao, không chỉ chỉ đường dẫn lối, còn rất bao dung nàng. Tuy rằng chàng không nhiều lời, nhưng từng cử chỉ, hành động đều khiến nàng cảm nhận được sự dịu dàng và yêu chiều.
Hơn nữa, Quý Oản phát hiện ra, chỉ cần ở bên chàng, nàng không cần ôm trống bỏi, vẫn có thể bình yên vượt qua cơn ác mộng đã theo nàng suốt nhiều năm. Từng chuyện đan xem, khiến cho khoảng cách giữa hai người càng lúc càng hẹp lại.
Cho đến một ngày, sau khi từ cung yến trở về, Quân Thịnh giữ chặt gáy Quý Oản, hơi thở hỗn loạn, tựa như rơi vào bẫy của người khác. Thân là thê tử, về tình về lý nàng không thể đem phu quân đẩy ra ngoài, chỉ có thể cắn môi đỏ, ngầm đồng ý chuyện tiếp theo.
Tựa như tấm giấy mỏng bị chọc thủng, để cho nàng nhìn thẳng vào lòng mình.
Trong thời gian chầm chậm trôi, là sợi tơ hồng mang tên Quân Thịnh, từng chút một trói lấy trái tim nàng. Lúc tình cảm vừa nở rộ, cũng là khi chuyện “ôm sai” chỉ là một sự cố. Cùng với đó là vô số gợn sóng trên triều đình dần nổi lên. Đối mặt với sự cố chấp đến vặn vẹo của Đế vương, tâm lý biến thái của Thái tử cùng với sự tranh đấu gay gắt của hậu cung, Quý Oản lựa chọn đứng bên cạnh Quân đại nhân của chàng.
Nàng đã không còn là tiểu cô nương chàng ôm trong ngực để bảo vệ nữa, lúc này, nàng đã có đủ năng lực, cùng chàng sánh vai, bước qua phong ba bão táp.
Quân Thịnh trời sinh trầm ổn, lại trải qua sự dằn vặt về chuyện của ấu đệ, mặt mày càng nhiễm sương hàn. Nhưng cố tình trời sinh một đôi mắt hoa đào, chỉ cần hơi cười lên liền khiến cho vạn vật thất sắc. Thiếu niên hồng y, duy chỉ khi đối mặt với tiểu phu nhân duyên dáng yêu kiều trước mắt mới có thể tươi cười.
Tiểu cô nương thông minh, rõ ràng là người dịu dàng, nhỏ nhẹ, lại có thể lấy nhu thắng cương, lời nói mang gai nhọn nhưng biết đâu là điểm dừng. Mà tất cả, vừa hay phù hợp với Quân đại nhân. Nàng là môn sinh đắc ý của chàng, cũng là đầu quả tim của Quân Thịnh.
Dù là Quý Oản hay Thịnh Niệm Niệm, nàng cũng là tiểu phu nhân duy nhất của Quân đại nhân. Là nỗi nhớ nhung trải dài qua năm tháng, là minh nguyệt đêm hè, hoa quế vừa thu, là bếp lửa ngày đông và gió ấm khi xuân về. Nàng là tiểu cô nương chàng ôm trong quá khứ cũng là tiểu phu nhân chàng muốn dắt tay từ hiện tại cho đến mãi sau này.
____
*Tam xưởng nhất vệ chỉ Đông xưởng, Tây xưởng và Nội Hành xưởng và Cẩm Y Vệ, chuyên dõi động tĩnh cả quan tình lẫn dân tình.
*Thông chính ty: là cơ quan độc lập trung ương chuyên phụ trách việc tấu chương trong ngoài, chuyển đạt giấy tờ của triều đình xuống và nhận đơn tâu lên vua
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved