logo
REVIEW>> TRONG KHOẢNG VIỆN ẤY
trong-khoang-vien-ay
Tìm truyện

TRONG KHOẢNG VIỆN ẤY

Tác giả:

Twentine

Reviewer:

AI_Anh Đào

Độ dài: 40

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 13

Dường như trên đời này, những người vẫn luôn lặng lẽ gieo duyên lành ắt sẽ có ngày nhận lại một quả ngọt dành riêng cho mình.

Có lẽ Dương Tri Hú cũng vậy.

Bao năm hành y cứu người, dùng đôi tay mình níu giữ biết bao sinh mạng trở về từ lằn ranh sinh tử, tích góp được chút phước đức giữa dòng đời nghiệt ngã. Để rồi một ngày nọ, ông trời lại đưa đến trước mặt chàng một cô nương đặc biệt, khiến cuộc đời chàng rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Mọi chuyện bắt đầu từ cái ngày chàng “nhặt” được một nữ tử cả người đầy máu, chằng chịt vết dao.

Dương Tri Hú là một thế gia y thuật lẫy lừng, đôi tay đã bắt mạch cho không dưới vạn người, cứu sống vô số sinh mạng. Đôi khi chàng như thông linh với q uỷ thần, tay vừa đặt lên mạch là biết người đó muốn sống hay muốn c hết.

Và chàng biết, cô nương này nội thương tuy không quá nặng, nhưng bản thân đã thật sự muốn rời khỏi thế gian.

Thế nhưng, chàng vẫn kiên trì muốn cứu vớt nàng.

Không chỉ cứu lấy thân xác đã gần như kiệt quệ, mà còn muốn kéo nàng trở về từ vực sâu tuyệt vọng, nơi người ta chẳng còn tìm thấy bất kỳ lý do nào để tiếp tục sống.

“Thương thế của cô rất nặng, nhưng đối với ta thì không khó, chỉ cần cô không bỏ cuộc, chúng ta nhất định sẽ vượt qua ải quỷ môn quan này.”

“Cô có nghe thấy ta nói gì không?”

“Ta nói là, đừng từ bỏ.”

Thật kỳ lạ, sau nhiều lần khuyên nhủ xen lẫn mắng mỏ, nữ tử này cứ như thông suốt điều gì đó. Dẫu ý chí cầu sinh vẫn chưa đủ mãnh liệt, nhưng Dương Tri Hú có thể cảm nhận rất rõ rằng nàng đã thôi tìm đến cái chết. Chỉ một thay đổi nhỏ bé ấy thôi cũng đủ khiến mọi cố gắng của chàng trở nên xứng đáng.

Có được sự phối hợp của nàng, việc chữa trị cũng thuận lợi hơn. Chẳng bao lâu sau, khi thương thế còn chưa hoàn toàn bình phục, nàng đã một mực đòi đi làm để trả ơn cứu mạng.

Dù chàng và Trương Tam Nương khuyên nhủ thế nào, cô nương kia vẫn bướng bỉnh kinh khủng. Đến khi Dương Tri Hú quay lại y quán đã thấy nàng thành công nhận việc, đã vậy còn làm tốt hơn rất nhiều người khác.

Cũng phải thôi, lúc nhặt về dù ở trong tình trạng hấp hối vẫn nắm chặt thanh đao trong tay, thân thủ lại cao cường đến như vậy, thì chút công việc trong y quán có đáng gì đối với nàng?

Chỉ tiếc rằng số tiền kiếm được vẫn chẳng đủ để nàng trả món nợ ân tình kia, thế là Đàn Hoa lại tiếp tục tìm thêm công việc bên ngoài.

Quả nhiên người luyện võ có khác, tốc độ hồi phục của nàng nhanh đến mức người bình thường khó lòng sánh kịp.

Chẳng bù cho chàng, dù là đại phu hành y cứu người chữa được bách bệnh, thế nhưng lại chẳng thể chữa khỏi hẳn độc tố trong người đang mang.

Chàng từng là một chàng trai rực rỡ, sinh ra đã sở hữu thiên phú khiến bao người ngưỡng mộ. Chỉ tiếc rằng biến cố bất ngờ ập xuống, một loại kịch độc đã phá hủy tất cả.

Dẫu may mắn giữ lại được tính mạng, song cứ ba tháng một lần chàng lại phải trải qua quá trình dẫn độc đau đớn đến mức sống không bằng chết. Bao nhiêu dược liệu quý giá nhất cũng chỉ đủ giúp cơ thể cầm cự thêm một thời gian, còn độc tố thì vẫn từng ngày bào mòn sinh mệnh của chàng.

Lần này kỳ dẫn độc lại sắp đến, nhưng vị thuốc quan trọng nhất là “Mê Đà Đinh” lại đột nhiên biến mất. Dù chàng vẫn có thể miễn cưỡng vượt qua, chỉ là sẽ phải chịu đựng nỗi đau gấp nhiều lần thường ngày.

Vậy mà đúng vào lúc đó, Đàn Hoa lại tìm được vị thuốc ấy, lặng lẽ mang đến phủ.

“Công tử, thuốc là do cô nương đó tìm về, cái này cũng là cô nương đó bảo nô mang về cho ngài.”

Cứ như thế, món nợ qua lại giữa họ ngày một chất chồng, để rồi cuối cùng chẳng biết rốt cuộc ai mới là người mang ơn nhiều hơn.

Nhưng như vậy cũng tốt.

Bởi chính những lần qua lại tưởng như rất bình thường ấy, đã vô tình kéo hai trái tim xích lại gần nhau hơn lúc nào chẳng hay.

Càng tiếp xúc với Đàn Hoa, Dương Tri Hú lại càng thêm tán thưởng. Chàng thích tìm nàng trò chuyện, thích đôi tay vững vàng như bàn thạch, thích mùi hương nhàn nhạt đặc biệt toát ra từ cơ thể nàng.

Chàng tìm đến nàng thường xuyên hơn, đến mức tất cả mọi người đều thấy không ổn. Đến mức ngay cả thân thể vốn luôn bệnh tật cũng trở nên nhẹ nhõm hơn, tựa như sau cơn mưa cuối cùng cũng nhìn thấy trời quang mây tạnh.

Thực ra chàng biết Đàn Hoa cũng mang trong mình rất nhiều bí mật, nàng ắt hẳn không phải là một nữ hiệp tầm thường. Nhưng chàng không bao giờ truy hỏi nàng có quá khứ thế nào, xuất thân ra sao, không hỏi võ nghệ tuyệt luân này từ đâu mà có, cũng không hỏi tại sao nàng lại am hiểu sự vụ quan gia đến thế.

Ai sống trên đời mà chẳng mang theo nỗi niềm riêng. Chàng tôn trọng quá khứ của nàng, cũng giống như cách chàng âm thầm cất giữ những câu chuyện của chính mình.

Người ngoài vẫn luôn tò mò vì sao Dương Tri Hú đã hai mươi bảy tuổi, dung mạo như ngọc mà vẫn chưa chịu thành gia lập thất.

Có người nói chàng mắt cao hơn đầu, có người nói vì chàng đoạn tụ, ngay cả Đàn Hoa cũng thấy chàng là một ẩn số.

Song chỉ có chàng mới hay, từ nhỏ mình đã có chút khác biệt so với những nam tử khác. Chàng không thích những cô gái yểu điệu thục nữ mà lại thích những nữ tử võ nghệ cao cường, tính tình thẳng thắn.

Thật trùng hợp biết bao, giữa biển người mênh mông, chàng lại gặp được một Đàn Hoa như thế. Nàng giống như màn sương mù buổi sớm, bí ẩn nhưng lại khiến người ta đắm chìm.

Giữa họ cũng từng có hiểu lầm, từng có những khoảnh khắc tưởng như đã lạc mất nhau. Nhưng may mắn thay, Dương Tri Hú chưa từng buông tay, còn Đàn Hoa cũng chưa từng thật sự rời đi. Sau tất cả họ vẫn tìm được nhau, vẫn đủ chân thành để hóa giải những khoảng cách từng tồn tại.

Thế nhưng, chuyện tình của hai người vốn dĩ không phải là một con đường trải đầy hoa.

Chàng bệnh tật quấn thân, nàng mang trong mình nhiều kẻ thù. Trớ trêu hơn cả, chính Dương Tri Hú lại vô tình trở thành người tiếp tay, để đôi bàn tay vốn đã nhuốm máu của Đàn Hoa càng thêm nặng nợ.

Vậy cuối cùng liệu hai con người ấy có thể vượt qua tất cả mọi chuyện để đến được với nhau hay chăng? Cùng nhảy hố “Trong khoảng viện ấy” chung với mình để biết câu trả lời nhé.

Đây là một bộ truyện mang phong cách nhẹ nhàng nhưng cũng rất Twentine, độc lạ không lẫn vào đâu, rất đáng để thử!

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: novembrehiver

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN