
Tác giả:
Giang Nguyệt Niên Niên
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Thể loại:
Hiện đại,
Thực tế,
Thanh mai trúc mã,
Thanh xuân vườn trường,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Có baby,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
Lâu ngày sinh tình,
Chậm nhiệt,
HE
Độ dài: 205
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 11
Giới thiệu:
Sở Đông Nhẫn trong đời từng gặp hai người khó tin nhất.
Một người là Sở Hữu Tình, không phải mẹ ruột của cô, nhưng sau khi ly hôn với cha ruột cô, lại kiên quyết đưa cô đi, tự xưng là người thân duy nhất của cô.
Một người là Trần Thích Thông, biết rõ thân thế của cô, nhưng vẫn xoay quanh cô trong sân, chạy trước chạy sau xách túi hái quả, cam tâm tình nguyện làm chú cún nhỏ làm nền.
…
Ông trời dùng máu mủ để chúng ta trở thành người nhà,
Nhưng có lẽ phải dùng cả đời, chúng ta mới thực sự gần gũi nhau.
Và có những người từng trải qua những ngày tháng dần xa cách, nhưng vẫn mặc định trong sinh mệnh có vị trí của đối phương.
***
Đối với rất nhiều người, gia đình là bến cảng bình yên, là nơi xoa dịu mọi sự mệt mỏi sau những ngày dài bôn ba bên ngoài. Nhưng không phải ai vừa sinh ra cũng đã có một “gia đình” đúng nghĩa, không phải ai cũng may mắn được lớn lên trong tình yêu thương.
Đông Nhẫn sinh ra ở nông thôn. Nơi đó cảnh sắc hùng vĩ tươi đẹp, non xanh nước biếc bao quanh. Tuy giao thông bất tiện đất rộng người thưa nhưng lại là “chốn bình yên” mà người thành phố luôn muốn tìm về để được “chữa lành”. Vùng quê xa xôi và nghèo nàn đến nỗi, “giàu có” được định nghĩa là ngồi trên chiếc ô tô có “bốn vòng tròn lớn”, thoát khỏi cái vùng đất núi non trùng điệp này và không bao giờ quay trở lại nữa.
Mẹ Đông Nhẫn đã bỏ đi từ ngày cô mới chào đời. Thế nên, bà nội và bố là hai người thân duy nhất còn lại của cô trên đời. Thế nhưng, tuy có bố mà cô lại chẳng khác một đứa trẻ không cha không mẹ, ngày ngày sống cùng bà nội.
Cô không biết thế nào là “yêu thương”, cũng không biết bà nội đối xử với mình như vậy có được xem là tốt hay không? Cô chỉ biết, số của cô vẫn tốt hơn con c hó vàng lớn mà bố mang về một chút. Dẫu cho bà nội lúc nào cũng nói bên miệng, “Nuôi mày còn không bằng nuôi một con c hó” nhưng ít nhất thì cô vẫn còn có một bộ quần áo cũ vá chằng vá đụp để mặc, còn con c hó vàng kia thì quanh năm chẳng có gì.
Ký ức tuổi thơ như giấc mơ mịt mờ, lại như bầu trời cao vút bị mây mù xám xịt phủ kín. Cho dù Đông Nhẫn có muốn bóc tách từng tầng mây để tìm lại chút lưu luyến đáng để nhớ về, thì cũng chẳng thể tìm thấy được mảnh vỡ nào.
Mãi cho đến khi, có một người phụ nữ xinh đẹp sánh bước bên bố xuất hiện, khẽ nở nụ cười dịu dàng với Đông Nhẫn, kiên định mang cô ra khỏi vùng quê hẻo lánh này… Dường như, kể từ khoảnh khắc ấy, bầu trời u tối trong ký ức mới lặng lẽ hé mở, vệt nắng dịu dàng đầu tiên len lỏi xuất hiện, chậm rãi soi sáng những tháng ngày mơ hồ sót lại trong tuổi thơ vốn chẳng đọng gì trong cô.
Trước năm chín tuổi, Đông Nhẫn chỉ tên là Đông Nhẫn, cô không có mẹ, bố thì như không có. Từ năm chín tuổi, Đông Nhẫn đã có mẹ, từ đây cô trở thành một phần trong gia đình nhà họ Sở, không còn là đứa trẻ chẳng ai cần.
Sở Hữu Tình không phải là người sinh ra cô. Cô và bà không có mối dây liên kết nào ngoài người bố trên danh nghĩa kia, nhưng cuối cùng bà lại trở thành người mẹ đầu tiên và duy nhất của Đông Nhẫn trong cuộc đời.
Kể cả về sau, khi bà và bố cô không còn quan hệ nào nữa, bà vẫn không từ bỏ, kiên quyết mang cô theo, để cô mãi được gọi bà là “mẹ”.
…
Ngày được “mẹ” dắt tay rời khỏi vùng núi nơi mình sinh ra, Sở Đông Nhẫn nghe được rất nhiều người bàn tán. Họ nói rằng cô tốt số, ai cũng ao ước được như cô, rằng cô sắp được sống trong những ngày tháng tốt đẹp ở Bắc Kinh rồi.
Có lẽ do trải nghiệm chưa đủ nhiều nên Sở Đông Nhẫn không sao hiểu được “Bắc Kinh” và “ngày tháng tốt đẹp” có gì liên quan đến nhau. Cô càng không hiểu vì sao họ đều nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, vì sao cuộc sống sắp tới đây của cô lại là ước mơ của người khác.
Cô bé Sở Đông Nhẫn khi ấy chỉ nghĩ đến một điều duy nhất, đó là cô sắp phải sống nương nhờ vào người khác. Cô phải cẩn thận và dè dặt hơn cả bây giờ, tuyệt đối không được chọc giận người nhà họ Sở. Nếu không, cô chắc chắn sẽ lại bị người lớn đùn đẩy qua lại, hoặc tệ hơn là có thể sẽ bị vứt bỏ.
Suốt dọc đường đi, nỗi lo âu trong lòng Sở Đông Nhẫn không ngừng lớn dần lên. Càng xa quê nhà vào gần nội thành, cô càng thấp thỏm không yên, thậm chí hối hận vì đã nắm lấy tay “mẹ” bước vào cuộc sống mới. Lẽ ra, cô vẫn nên an phận ở lại nơi đó…
Nhưng rồi, thứ chờ đợi Sở Đông Nhẫn không phải là bầu không khí ngượng ngập khinh thường, cũng không phải là những ánh mắt ác ý đánh giá như cô lo sợ. Mà cô được chào đón bằng sự ấm áp mềm mại. Không một ai hỏi cô đến từ đâu, xuất thân ra sao, cũng không một ai định kiến hoặc buông lời cay nghiệt khiến cô khó xử.
Đó là lần đầu tiên Sở Đông Nhẫn cảm thấy, mình cũng có thể được chào đón đến thế này.
Thì ra, đây chính là không khí gia đình mà người ta vẫn thường hay nhắc đến.
Cũng chính tại nơi lần đầu tiên khiến cô hiểu thế nào là “không khí gia đình” ấy, Sở Đông Nhẫn đã gặp Trần Thích Thông.
Kể cũng lạ, Sở Đông Nhẫn tuy vẫn còn nhỏ nhưng đã sớm quen nhìn sắc mặt người khác mà tồn tại. Nội tâm cô cứng cỏi kiên cường nhưng cũng vô cùng nhạy cảm. Vậy mà chẳng hiểu sao, mỗi khi đối diện với Trần Thích Thông, cô sẽ chẳng e dè gì mà thoải mái bày ra dáng vẻ chưa từng có ai nhìn thấy của mình.
Đó là sự tinh nghịch, khi Sở Đông Nhẫn thản nhiên buông lời trêu chọc Trần Thích Thông, khiến anh thẹn thùng đỏ bừng mặt. Đó là khi cô chống nạnh hết sức “ghê gớm”, thể hiện một cô gái hay để bụng, rất chấp nhặt.
Chỉ khi ở cạnh “anh Thông Thông”, Sở Đông Nhẫn mới dám buông xuống những dè dặt, cẩn trọng vốn đã trở thành bản năng, để được làm chính mình đúng nghĩa.
Bởi Sở Đông Nhẫn biết, dù cô có bướng bỉnh và khó chiều đến đâu thì Trần Thích Thông cũng sẽ cười hi hi ha ha, chủ động quấn quýt cô, xách đồ hái quả cho cô.
Trần Thích Thông là số ít người biết được sự thật đằng sau thân thế của Sở Đông Nhẫn nhưng lại không hề tỏ vẻ chán ghét xa lánh cô. Mà ngược lại, anh vẫn đối xử với cô như bình thường, còn đặc biệt quan tâm đến cảm xúc của cô nhiều hơn, chỉ vì sợ cô buồn mà làm rất nhiều điều cho cô.
Sở Đông Nhẫn từng không biết đến hai chữ “tình thân”, từng không biết thế nào mới là “yêu thương”, vì khi ấy không có ai nói cho cô biết, không ai dạy cho cô hiểu. Sau này, khi trái tim chằng chịt vết sẹo của cô được người nhà họ Sở nhẹ nhàng ôm lấy, được “anh Thông Thông” nâng niu giữ gìn, cô bắt đầu hiểu, bắt đầu muốn nghiêm túc trân trọng và hồi đáp lại những người, những điều quan trọng của mình.
Không chỉ có mẹ, bà ngoại và dì lớn, mà còn có Trần Thích Thông… Anh cũng rất quan trọng với Sở Đông Nhẫn. Cô muốn đối xử với “kỵ sĩ Thông Thông” của mình thật tốt, để anh cũng cảm nhận được anh quan trọng với cô ra sao.
…
Từ rất lâu về trước, Trần Thích Thông đã xuất hiện và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Sở Đông Nhẫn.
Cô tin rằng cho đến rất rất lâu sau, anh vẫn sẽ quan trọng với cô như thế.
“Bất luận với thân phận gì, quan hệ gì, cô đều không thể tưởng tượng, một tương lai không có anh.”
Không phải tình yêu nào cũng khiến người ta yêu đến đ iên cuồng, yêu như thể không còn gì để mất. Có những tình yêu êm đềm như làn nước xuân, chậm rãi chảy trôi vào lòng, ủ ấm hai trái tim.
Tình yêu của Trần Thích Thông và Sở Đông Nhẫn không bắt đầu bằng những rung động mãnh liệt, mà tình yêu ấy mang hương vị tình thân, được tình thân vun đắp, cứ thế, mới được lớn lên qua những tháng ngày kề cạnh.
“Có lẽ cuộc sống luôn phải trải qua sương giá tuyết đông đằng đẵng và cô đơn…
Nhưng rốt cuộc sẽ có một khoảnh khắc, năm tháng tĩnh lặng, như hoa nở rộ.”
Tình khó buông… bởi từ lâu đối phương đã trở thành mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc sống của nhau.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhím Lười Biếng
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved