logo
REVIEW>> THUẦN HÓA BẠO QUÂN CHÓ ĐIÊN
thuan-hoa-bao-quan-cho-dien
Tìm truyện

THUẦN HÓA BẠO QUÂN CHÓ ĐIÊN

Tác giả:

Điền Viên Phao

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 135

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 35

Giới thiệu:

Tô Nhược Thủy xuyên thành con gái của một vương gia bị tàn tật hai chân. Theo diễn biến của cốt truyện, trên đường đi nàng sẽ nhặt được nam chính Lục Kinh Xuyên, người giả làm đệ đệ của nàng. Sau đó, nàng sẽ vì bảo vệ nam chính mà hy sinh, trở thành viên đá lót đường cho sự thành công của hắn.

Đệ đệ nàng mất tích từ khi năm tuổi đến nay đã mười một năm. Mang khuôn mặt còn giống gia đình họ hơn cả đệ đệ ruột của nàng, Lục Kinh Xuyên kìm nén dục vọng và tham vọng trong lòng, ẩn mình ba năm rồi kế thừa tước vị của cha nàng, trở thành vương gia trẻ tuổi nhất, cuối cùng đoạt lấy thiên hạ.

Cùng với quyền lực ngày càng bành trướng, dục vọng chiếm hữu của Lục Kinh Xuyên đối với Tô Nhược Thủy cũng dần lộ rõ và trở nên sâu đậm hơn.

Ánh trăng sáng treo trên cao kia, hắn muốn đ ộc chiếm cho riêng mình.

*

Tô Nhược Thủy vốn là một người hết sức bình thường đến từ thế giới hiện đại. Trong cái thế giới mạng xã hội phát triển mạnh mẽ ấy, nàng cảm thấy hình như chỉ có một mình mình là bị lạc lõng so với mọi người. Nàng không thích giao tiếp, cũng không có sở thích gì quá đặc biệt, thứ duy nhất có thể coi là nhỉnh hơn một chút chính là đọc tiểu thuyết.

Trước khi xuyên vào, Tô Nhược Thủy đã đọc hết toàn bộ cốt truyện trong thế giới này, vậy nên cũng chẳng còn lạ gì nữa. Nàng trở thành nữ phụ tỷ tỷ của nam chính số khổ nhưng có thiên mệnh bảo vệ. Nàng là người ra tay cứu nam chính, nhưng lại vì nam chính mà bỏ mạng.

Khó khăn lắm mới có cơ hội được sống, đương nhiên Tô Nhược Thủy không muốn bị hắn làm cho liên lụy. Nàng cũng từng cố gắng đi đường vòng, cố gắng né tránh cốt truyện, nhưng mà vẫn không thể nào thoát khỏi số trời.

Cuối cùng, nàng đành phải bất đắc dĩ cứu hắn.

Theo như trong truyện, nam chính Lục Kinh Xuyên vốn mang một thiết lập âm u b ệnh h oạn. Hắn xuất thân là nô lệ, nhưng lại có dung mạo giống hệt như vị Thế tử đi lạc của phủ Bắc Bình Vương, rồi sau đó lại bắt chước học theo mọi hành vi cử chỉ của vị Thế tử này, cuối cùng là xuất hiện trên con đường mà Quận chúa Bắc Bình Vương là Tô Nhược Thủy sẽ đi ngang qua.

Sau này, nàng sẽ mất mạng dưới tay kẻ thù của Lục Kinh Xuyên, còn hắn – với tư cách là đứa con duy nhất còn sót lại của Bắc Bình Vương – sẽ danh chính ngôn thuận thừa kế vương hiệu, rồi lại thành công soán vị, lên ngôi Hoàng đế.

Tô Nhược Thủy đã biết sẵn như vậy, nên nàng cố tình không chấp nhận hắn, mặc cho hạ nhân năm lần bảy lượt khẳng định rằng đây chính là tiểu Thế tử. Nàng bày ra đủ thứ trò để thử hắn, cũng như là cố ý khiến hắn ghê tởm để đuổi đi, nhưng nào ngờ nàng đã đánh giá thấp sự kiên nhẫn của một tên đ iên.

Một Lục Kinh Xuyên từ thuở sinh ra đã sống dưới thân phận nô lệ, vốn đã quen bị người ta đánh đập hành hạ, mà nay lại tìm thấy được cơ hội để thay đổi cuộc đời, thì làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy?

Trước mặt mọi người, hắn diễn trọn vai một người đệ đệ xa cách đã lâu, lúc nào cũng ân cần ở bên, quấn quýt với tỷ tỷ. Sau lưng mọi người, hắn lại không chút kiêng nể gì mà rũ mắt nhìn nàng, miệng gọi một tiếng “a tỷ”, nhưng lại âm thầm cảm thấy dáng vẻ lúc khóc của nàng thật xinh đẹp.

Mà lúc đó Tô Nhược Thủy đang bị thương ở hai chân nên không thể đi lại, có rất nhiều lúc nàng buộc phải dựa vào Lục Kinh Xuyên để thoát khỏi tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Nàng vốn là người dễ mềm lòng, nghĩ bụng hắn đã giúp mình nhiều như vậy, giờ đuổi đi cũng không được. Thôi thì đành chấp nhận cho hắn ở lại, khi nào tai nạn đến thì tìm cách xử lý sau là được.

Điều Tô Nhược Thủy không thể ngờ tới chính là, vậy mà nam chính Lục Kinh Xuyên lại cực kỳ quấn nàng. Hắn tìm đủ mọi cách để từ từ biến thành một phần trong cuộc sống của mọi người ở phủ Bắc Bình Vương, trong đó có cả nàng. Dần dà, nàng đã không còn quá phòng bị hắn, cũng thử mở lòng ra, chung sống như một cặp tỷ đệ thật sự.

Dù sao hắn cũng là nam chính mà. Có thiên đạo bảo vệ, rồi lại thuyết phục được hắn bảo vệ nàng, hẳn là nàng sẽ không phải bỏ mạng như trong cốt truyện nữa.

*

Từ khi sinh ra, Lục Kinh Xuyên đã biết mình chẳng phải kiểu người lương thiện gì. Hắn bị đánh đập đến độ mãi cũng thành quen, đôi lúc phải lang thang ngoài đường, kiếm được miếng ăn đã là cả một vấn đề, thế thì sao mà dám mơ tưởng đến những phủ đệ xa xôi ở kinh thành kia?

Nhưng khi gặp được một cậu bé tự xưng là Thế tử của phủ Bắc Bình Vương, nghe cậu kể về gia đình trước kia của mình, rồi lại chứng kiến cậu c hết đói trong một con miếu bỏ hoang, Lục Kinh Xuyên biết, cơ hội trở mình của hắn đã tới.

Hắn nghe nói vị tỷ tỷ kia của mình có dung nhan như hoa đào, giữa trán điểm một nốt ruồi chu sa, trông hệt như một tiểu Bồ Tát tái thế. Hắn nghe nói nàng chân thành tín Phật, việc làm nhiều nhất trong một ngày chính là chép kinh.

Nghe xong, Lục Kinh Xuyên chỉ lặng lẽ cười khẩy.

Cầu thần cầu Phật, chẳng bằng dựa vào chính bản thân mình. Thần Phật có phù hộ cho hắn trót lọt giả dạng thành người khác được không? Tất nhiên là không. Thế nên, vì để tăng thêm độ tin cậy, Lục Kinh Xuyên đã tự cầm dao lóc mất một miếng thịt trên vai của mình, tất cả là vì vị Thế tử kia có một vết bớt ở nơi đó.

Nhìn xem, hạ nhân trong phủ đã tin hắn, còn nàng, sớm muộn gì cũng sẽ tin.

A tỷ của hắn đúng là một người dễ mềm lòng. Mỗi khi gặp ai, nàng cũng tự mặc định đó là người tốt, hết lòng đối đãi với bọn họ. Chỉ riêng với hắn, nàng mới cảnh giác được đôi phần, làm khó dễ hắn đủ điều. Nhưng hắn chỉ cần nhỏ giọng an ủi vài câu, hai má của nàng sẽ đỏ bừng, ánh mắt sẽ lảng đi chỗ khác, vẻ lúng túng xen lẫn sợ hãi ấy khiến lòng hắn xuất hiện cảm giác phấn khích không sao tả nổi.

Tình cảm của Lục Kinh Xuyên đã dần thành hình như thế. Lúc mới đầu, nó mang hình dạng của một sự chiếm hữu b ệnh h oạn, giống như một con sói đánh dấu lãnh địa của mình.

Trong vòng ba năm theo chân Bắc Bình Vương đến phương Bắc rèn luyện, từng lá thư qua lại từ tay nàng lại khiến hắn cảm thấy như mình thật sự có được một mái nhà, tiếp thêm động lực cho hắn sớm ngày quay trở về bên cạnh nàng.

Dần dần, những thứ tâm tư nặng lòng ấy của Lục Kinh Xuyên đã bộc lộ ra ngoài. Tô Nhược Thủy không ngốc, mà hắn cũng chẳng ngại cho nàng biết. Mặc dù không cùng huyết thống, nhưng nàng vẫn nhất quyết giữ khoảng cách với hắn, cho rằng thứ tình cảm ấy chỉ là một sự lầm tưởng nhất thời.

Nhưng biết làm sao được bây giờ? Một đời của Tô Nhược Thủy, đã định sẵn chỉ có thể là của Lục Kinh Xuyên. Nếu như đó là ủy khuất cho nàng, vậy thì hắn cũng chỉ đành để nàng chịu ủy khuất cả đời.

*

Ba năm sau khi cứu nam chính, Tô Nhược Thủy chưa c hết. Nàng không còn cha mẹ, nhưng lại có thêm được một người đệ đệ luôn ở bên cạnh nàng. Hắn đối đãi với người ngoài không chút nể nang hay lưu tình, chỉ riêng với mình Tô Nhược Thủy, dường như hắn mới trở thành một nam nhân dịu dàng hết mực.

Chính vào năm ấy, nàng được biết thế nào là yêu, thế nào được gọi là ước mong được sống trọn một đời bên cạnh người mình yêu.

Sáu năm sau khi cứu nam chính, Tô Nhược Thủy vẫn chưa c hết. Hóa ra mọi thứ đều đã sớm đi lệch khỏi cốt truyện ban đầu. Số mệnh của nàng là vậy, cuộc sống của nàng là vậy, ngay cả mối quan hệ giữa hai người họ cũng là thế.

Hóa ra, yêu chính là bao dung, là tôn trọng sự lựa chọn của người kia, chứ không phải là bắt nhốt rồi giam cầm.

Chính Lục Kinh Xuyên đã mở chiếc lồng giam, thả cho chú chim hoàng yến xinh đẹp ấy bay đi. Ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm khác, hắn vẫn luôn một lòng một dạ chờ đợi.

Chờ đợi chú chim ấy quay về bên cạnh mình.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Li Li

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN