logo
REVIEW>> THANH ÂM
thanh-am
Tìm truyện

THANH ÂM

Tác giả:

Dearfairy

Độ dài: 64

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 8

Đới Linh là một cô gái nhỏ xinh đẹp lại dịu dàng. Cho dù là ở trường hay ở nhà, cô đều ngoan ngoãn khiến người khác yêu thích không thôi. Đáng tiếc, sự tồn tại của cô trên cuộc đời này vĩnh viễn là vết thương khắc sâu vào tâm hồn một người.

Trước đây, cho dù Đới Linh đã không ít lần nhận thấy sự lạnh nhạt xa cách của mẹ ruột thì cô vẫn luôn nghĩ rằng lý do bà rời đi bỏ mặc cô không thương xót chắc chắn là điều bất đắc dĩ. Hẳn mẹ cũng rất khổ tâm khi để lại đứa con gái của mình cho ông bà mà không thể cạnh bên yêu thương chăm sóc.

Chỉ khi những lời khắc nghiệt và oán trách của bà thốt ra trong điện thoại thì Đới Linh mới biết, những hy vọng và chờ đợi bấy lâu nay của cô vụn vỡ hoàn toàn. Một chút, cũng không còn vẹn nguyên.

Chiếc vòng vàng cầm trên tay sao quá nặng trĩu.

Rõ ràng, Đới Linh đã rất để ý đến mẹ. Cô dành toàn bộ số tiền mình có được mua tặng cho bà món quà thật đẹp. Thế nhưng, trong mắt mẹ, tất cả những gì mà cô làm chỉ mang đến sự phiền phức và rắc rối cho cuộc hôn nhân mới của bà. Dường như, mẹ đã ước gì sự bồng bột và sai lầm của tuổi trẻ sẽ biến mất cùng với con gái.

Và Đới Linh, không hề được mẹ chào đón.

Lúc ấy, tâm trạng của Đới Linh như một chiếc tháp rơi tự do, vừa mới hân hoan và tràn ngập niềm hạnh phúc khi được nói chuyện cùng mẹ lại nhanh chóng bị sự tàn nhẫn lạnh lùng làm rơi thật mạnh xuống đáy vực sâu. Chới với, khổ sở.

Đới Linh nức nở, nước mắt như trân châu từng chuỗi đứt đoạn mãi không dừng. Cả trái tim của cô cũng đang tan theo giọt lệ.

Chỉ là, Đới Linh không biết, ở khoảnh khắc khi cô còn đang bàng hoàng và đau đớn có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo. Anh lặng lẽ nhìn thấu hết thảy những bất lực tuyệt vọng của cô. Người ấy đến, dùng cách thức ngông cuồng kiêu căng của mình, kéo cô ra khỏi làn sương mờ mịt mông lung.

Anh là Chu Tử Trình.

Kỳ thật, một học sinh gương mẫu ngoan hiền như Đới Linh, sao có thể quen được chàng trai xuất sắc nổi bật tựa mặt trời như Chu Tử Trình kia chứ? Có chăng, là do ông trời sớm sắp đặt về tơ duyên của bọn họ. Mà cô thì chẳng hay biết.

Tuần trước, Đới Linh bị sốt phải xuống phòng y tế tiêm một mũi. Cô vốn sợ tiêm nên vừa bước ra khỏi phòng thì ngất lịm đi. Cô giáo ở phòng y tế kể lại rằng có một bạn nam cao gầy đã bế cô vào.

Lúc Đới Linh tỉnh lại, anh đã đi học mất rồi, chỉ để lại một chiếc áo khoác của đội tuyển bơi lội đắp trên người cô. Trên áo có in số 12, sau khi hỏi thăm khắp nơi, cô mới biết chủ nhân của chiếc áo là Chu Tử Trình lớp 11A16.

Vì thế, sau khi hết bệnh, Đới Linh giặt sạch áo, bỏ vào túi giấy và tìm đến phòng của Chu Tử Trình để cảm ơn và trả lại cho anh. Cánh cửa mở ra, đứng trước mắt cô là vóc dáng nam sinh cao lớn, từng đường nét cơ ngực cơ bụng đều săn chắc tuyệt đẹp.

Đới Linh chưa từng tiếp xúc với bạn khác giới trong tình huống thân mật như vậy nên bối rối ngượng ngùng đến đỏ bừng mặt. Mà chàng trai gây xáo động với cô thì vẫn giữ nguyên bộ mặt dửng dưng không sao.

“Tìm tôi có chuyện gì?”

“Áo khoác của cậu, tôi giặt sạch rồi. Hôm đó thật sự rất cảm ơn cậu.”

“Cảm ơn tôi?”

“Đúng vậy.”

Chu Tử Trình còn mời cho bằng được Đới Linh vào phòng mình ngồi chơi. Thấy cô nhỏ nhỏ xinh xinh lại ngoan đến mức đáng yêu thì buông ra mấy lời bông đùa trêu chọc không kiêng nể. Cô vừa bực mình vừa rối rắm chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Dù Chu Tử Trình có hơi đáng ghét thì vẫn là người tốt đã giúp Đới Linh trong lúc khó khăn. Thế nên, dẫu muốn bỏ trốn khỏi phòng anh ngay lập tức thì cô vẫn dằn lòng lại kiên nhẫn đến cuối.

Từ đó, thế giới của Đới Linh đã có thêm một Chu Tử Trình ngang ngược và kiêu ngạo xông vào, làm rối loạn toàn bộ những ngăn nắp sắp xếp của cô.

Trước đây, Đới Linh đã nghe rất nhiều về Chu Tử Trình. Anh là nam thần của đội bơi lội, người lớn lên với vẻ ngoài xuất sắc và tài năng thiên phú nổi bật. Dưới đường đua xanh, không mấy ai có thể trở thành đối thủ của anh. Lại nghe bảo, tính cách anh thiên về điềm đạm, chính trực và đứng đắn. Thế nên, anh được mọi người ngưỡng mộ yêu quý vô cùng. Ai cũng xem anh là thần tượng để noi theo.

Thế nhưng, càng tiếp xúc với Chu Tử Trình, Đới Linh càng thấy sai. Trước mặt cô, anh không hề che giấu sự hoang dã bướng bỉnh và kiệt ngạo của mình. Hơn thế nữa, len lỏi trong hơi thở của anh là những dã tâm cuồng nhiệt và ham muốn chiếm hữu cực kỳ cao.

Đới Linh có chút hoảng hốt sợ hãi. Nhưng mà, mỗi lần như thế, Chu Tử Trình lại bày ra bộ dáng đáng thương thử thách giới hạn của cô. Biết trước những chiêu trò của anh nhưng cô vẫn cứ xót xa. Ai bảo anh là ân nhân của cô cơ chứ. Cô nào có thể ngó lơ anh được.

Với lại, vì để bảo vệ Đới Linh, Chu Tử Trình còn bị thương khá nặng. Cô đã rất đau lòng và hoảng sợ đến tột độ. Anh là hạt giống tốt của Tổ quốc, người có thể mang về vinh quang về cho đất nước, phía trước là một mảnh xán lạn huy hoàng. Nếu vì cô mà anh không thể bơi được nữa, huỷ đi tương lai hoa gấm thì phải làm sao.

Chu Tử Trình thì bình thản quan sát những cảm xúc ngổn ngang của Đới Linh. Thậm chí, anh còn lợi dụng điểm yếu của cô để từng bước lấn tới, bắt cô phải thường xuyên ở bên, lo lắng cho mình đủ điều.

Đúng vậy, Chu Tử Trình nhắm trúng Đới Linh rồi. Con sói hoang hung bạo sẽ không để chú thỏ non mềm mại trốn thoát. Ngay từ lần đầu anh nhìn thấy cô, mọi thứ đã được định sẵn.

Chu Tử Trình vốn là kẻ mang nhiều khuôn mặt khác nhau. Bên ngoài, anh luôn tỏ ra đàng hoàng tử tế nhưng sâu bên trong là những nhốn nháo đầy đ iên cuồng của dục vọng. Bản chất thật sự của anh rất khó để nắm bắt, cho đến khi anh nhìn thấy Đới Linh.

Cô gái ấy, đẹp như hoa tuyết lê chớm đông, trắng ngần e ấp. Giọng nói của cô cũng mang theo sự ngọt ngào bồng bềnh như kẹo bông gòn, dễ dàng làm say đắm lòng người. Chỉ mới phút đầu gặp gỡ, anh đã muốn kéo cô vào lồng ngực mà ôm ấp, hung hăng hôn lên đôi môi đỏ thắm kia và giày vò cô dưới thân mình đến khóc lóc xin tha.

Lướt ngang qua suy nghĩ của Chu Tử Trình, đều là những tưởng tượng quấn quýt ân ái cùng Đới Linh. Nó cứ như ma chú, thôi thúc anh xâm lược, vò nát đoá hoa thuần khiết này.

Thế nhưng, Chu Tử Trình cũng hiểu rõ, chưa đến lúc. Đới Linh của anh, vẫn còn nhỏ. Vì vậy, mặc dù nhẫn nhịn đến phát đ iên thì anh cũng chỉ có thể hôn hôn sờ sờ đôi chút mà thôi. Anh chờ được.

Nhưng dường như Chu Tử Trình lại quên mất một điều quan trọng. Sở dĩ Đới Linh ở bên cạnh anh chính là do nhận nhầm anh thành người tốt đã giúp mình. Thế nên, dù anh có làm gì quá đáng, chỉ cần xuống nước dỗ dành thì cô cũng sẽ bỏ qua. Nhưng nếu anh không phải là người mà cô tìm thì mọi chuyện sẽ khác.

Sự thật hé lộ, cả hai bước đến lằn ranh đứt vỡ.

Đới Linh tức giận vì Chu Tử Trình lừa mình. Chu Tử Trình lại xem đó là việc hiển nhiên, dù lặp lại thì anh vẫn sẽ như thế. Anh nhất định không để mình và cô thành người xa lạ. Bọn họ, cần thời gian để bình tĩnh và nhận ra mong muốn của bản thân.

Chu Tử Trình chưa từng có tham vọng và cảm xúc mãnh liệt như vậy với ai ngoài Đới Linh. Mỗi khi bên cô, những khát khao nồng nhiệt của anh luôn bị khơi dậy không thể kiểm soát. Anh tham lam hơi thở thơm ngọt quẩn quanh, dư vị ấm áp nóng bỏng khi chôn mình vào thân thể cô. Cứ thế, muốn từng giây từng phút đắm chìm trong bể tình ái dục này.

Đới Linh ban đầu rất sợ sự tham luyến đ ộc chiếm của Chu Tử Trình. Dường như, anh sẵn sàng cuốn cô vào những đảo đ iên cuồng loạn mà bất chấp tất cả. Cô đã từng nghiêm túc từ chối, cũng quyết liệt đặt ra những hàng rào gai nhọn. Nhưng rồi, anh lại biết cách dùng sự lì lợm của mình để khiến cô phải mềm lòng.

Mà Đới Linh, lại chẳng thể dứt khoát. Bởi vì, cô cũng đã yêu anh rồi. Cho nên, mới có thể dung túng cho Chu Tử Trình làm loạn nơi trái tim, từng vết nguệch ngoạc vẽ vời.

Ngoài miệng, anh hay trêu ghẹo hư hỏng, buông lời lả lơi chẳng đáng tin cậy là bao với cô. Nhưng cô biết, tình yêu của anh là thật, sự an toàn và vững chắc anh xây dựng bấy lâu nay dành cho cô cũng là thật.

Thế nên, Đới Linh lựa chọn tin tưởng Chu Tử Trình, cùng anh nỗ lực cho con đường mai sau.

Mong rằng, tháng năm dài đằng đẵng, ngoảnh đầu lại, bốn mùa xuân hạ thu đông, vẫn mãi có nhau không xa rời.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ranya.

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN