logo
REVIEW>> NHẬT KÝ HOÁ THÚ DỖ DÀNH ANH
nhat-ky-hoa-thu-do-danh-anh
Tìm truyện

NHẬT KÝ HOÁ THÚ DỖ DÀNH ANH

Tác giả:

Doanh Từ

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 250

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 28

“Thời gian trôi qua thật nhanh

Dù cố kiếm tìm, hình bóng em cũng dần chìm vào quên lãng

Những ký ức cuối về em cứ quẩn quanh trong dòng lệ

Dường như đã bị ký ức khoá chặt

Đã kết thúc, với anh tất cả đã kết thúc

Em đã không còn ở nơi đây, bên cạnh anh.” *

Ngày Trình Thi Vận c hết, cũng là ngày Tạ Thời Cẩn đánh mất linh hồn.

Ngược thời gian về hai năm trước. Đêm ấy, trời mưa rất to, chiếc xe lao nhanh trên con phố hẹp. Một tiếng ầm vang như xé tan mọi thứ. Cô gái nhỏ bị hất tung lên trời rồi rơi mạnh xuống đất. M áu tươi không ngừng lan ra lan ra mãi, nhuộm đỏ cả khoảng không mờ mịt trước mặt.

Giây phút đó, vĩnh viễn là hình ảnh đau đớn nhất mà Tạ Thời Cẩn chứng kiến. Để đến sau này, mỗi khi nhớ lại, trái tim anh dường như tan vỡ thành trăm ngàn mảnh, mỗi mảnh lại sắc bén cứa nát miền ký ức.

Trình Thi Vận cứ thế, chẳng hề báo trước điều gì và rời xa anh mãi mãi.

Vọng lại đâu đây là tiếng hét bi thương của Tạ Thời Cẩn. Anh băng qua cơn mưa trắng xoá, quỳ xuống bên cạnh thân thể Trình Thi Vận. Đôi tay anh run rẩy đến cực độ nhưng lý trí lại cố kiềm chế sự hoảng loạn để níu giữ chút hơi tàn của cô. Anh gọi cấp cứu, gọi cảnh sát, gọi tên cô bằng chất giọng khàn khàn khản đặc.

Trình Thi Vận, em đừng ngủ, xin em đừng ngủ…

Thế nhưng, vẫn là không thể.

Tạ Thời Cẩn thấy Trình Thi Vận được đưa lên xe, thấy cô được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, thấy người ta phủ vải trắng lên thi thể cô. Rồi anh lại thấy cô được đưa vào nhà hoả táng, sau đó lại thấy tro cốt cô được chôn tại nghĩa trang vắng lặng.

Trình Thi Vận thật sự đã c hết, c hết khi mới tròn 16 tuổi. Những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất giờ đây chỉ còn là vệt dài rách nát khẽ buông lơi.

Một cô gái xinh đẹp thuần khiết, mỗi khi cười rộ lên đôi mắt cong cong như ánh trăng non trên cao, đôi má lúm đồng tiền ẩn hiện dịu dàng. Vậy mà, vì sự bất cẩn của kẻ khác lại bị c ướp đi sinh mạng một cách dễ dàng. Tạ Thời Cẩn không tin những sự trùng hợp đó. Các dấu hiệu đã báo cho anh rằng, đây là một vụ mưu sát Trình Thi Vận.

Thế nhưng, lúc này Tạ Thời Cẩn chỉ là một cậu nhóc chưa đủ tuổi trưởng thành, không có bất cứ cái gì trong tay để chứng minh và lấy lại công bằng cho Trình Thi Vận. Anh trở thành nhân chứng quan trọng, mỗi lời nói đều ảnh hưởng đến việc điều tra. Nhưng mà, dù anh cố gắng đến đâu đều không thể nhớ rõ mọi chi tiết chính xác. Cơn mưa nặng trĩu đã xoá sạch dấu vết chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

Toàn bộ ánh mắt cầu xin đều hướng về phía Tạ Thời Cẩn, như thể anh là cọng rơm cuối cùng cứu vớt họ. Thế nhưng, chẳng ai nhận ra rằng, anh là người mong muốn làm sáng tỏ mọi chuyện nhất. Vì vậy, sau khi vụ tai nạn thảm khốc xảy ra, mỗi ngày anh đều chạy đi khắp nơi tìm kiếm sự thật. Cho dù cảnh sát đã kết luận không có gì bất thường, anh vẫn kiên trì với quyết định của mình.

Thậm chí, Tạ Thời Cẩn còn cuồng loạn phát đ iên trong đồn, bất chấp tất cả để nói ra những suy nghĩ của bản thân. Thế nhưng, không ai chịu tin anh. Hết thảy đang chìm dần vào quên lãng.

Cái tên Trình Thi Vận sắp sửa biến mất trong cuộc đời này.

Và anh, mãi mắc kẹt vào khoảnh khắc giông bão ấy.

***

Rõ ràng, Trình Thi Vận đã c hết trong một vụ tai nạn giao thông. Thế nhưng, mở mắt ra lần nữa, cô đã biến thành một bé mèo sữa chưa đầy một tháng, vừa đói vừa lạnh lang thang ngoài phố. Cô tiếp nhận hiện thực rất nhanh, còn thảnh thơi liếm liếm chiếc móng vuốt nhỏ của mình.

Thật ra, từ sau khi c hết, cô phát hiện mình có thể biến thành đủ loại động vật. Lần trước là chú cá ngoài chợ, suýt bị người ta đánh vảy làm thịt.

Trình Thi Vận biết mình rời đi khi còn quá trẻ hẳn bố mẹ đã rất đau lòng. Thế nên,

cô muốn quay về nhà của mình. Bên trong cánh cửa sắt cũ kỹ, hình ảnh bố gầy guộc tang thương. Còn mẹ do quá sốc trước tin dữ, tâm trí không ổn định, chẳng còn nhớ gì cả. Ngôi nhà ấm áp bên ngọn đèn vàng, nay phủ lên sắc màu xám xịt bi ai.

Bé mèo cào lên vách, muốn nói với bố mẹ rằng, Trình Thi Vận về rồi ạ. Thế nhưng, chẳng ai quan tâm đến bé mèo nhỏ xíu bẩn thỉu đang quanh quẩn. Mẹ cô còn dị ứng với lông mèo nữa. Vì thế, Trình Thi Vận cũng chỉ dám len lén trộm nhìn từ xa.

Mấy ngày bị bỏ đói, bé mèo mặc kệ bẩn thỉu mà cắm đầu vào đống rác dưới lầu tìm đồ ăn. Tình cờ, Trình Thi Vận trông thấy Tạ Thời Cẩn, bạn học cũ của cô đang xách túi lên tầng. Mà trong túi toàn là tiền. Cô cặm cụi leo từng bậc cầu thang theo anh.

Mới hai năm không gặp, Tạ Thời Cẩn đã khác đi rất nhiều. Chàng thiếu niên cao ráo trầm lặng gầy đến mức đáng thương. Anh như bị rút đi linh hồn, vật vờ giữa cuộc sống bộn bề nổi trôi. Tháng Tám trời nóng như đổ lửa, anh vẫn mặc áo dài che đi cổ tay trắng bệch và những vết sẹo chằng chịt xấu xí.

Tạ Thời Cẩn thi đỗ Đại học Thanh Hoa, được thưởng 150 ngàn tệ. Anh dùng 20 ngàn tệ mua hũ tro cốt cho bà ngoại, 80 ngàn tệ mua mộ địa, 50 ngàn tệ còn lại lén bỏ vào thùng sữa trước nhà Trình Thi Vận. Đưa tiền xong xuôi, anh trở về.

Căn phòng chật hẹp đóng kín, mùi gas phả ra bốn phía.

Tạ Thời Cẩn muốn buông tay thế gian.

Nhận thấy tình hình không ổn, bé mèo loạng choạng ngả nghiêng chạy đi tìm sự giúp đỡ. Trình Thi Vận không muốn nhìn Tạ Thời Cẩn đánh mất sinh mệnh như thế. Anh là mầm non xuất sắc của Tổ quốc, còn tương lai hoa gấm phía trước, sao có thể buông bỏ được kia chứ? Thế nhưng, cô chỉ là bé mèo yếu ớt, phải làm sao đây?

Thế nên, bé mèo dùng đôi chân gõ liên tục vào cửa và gọi tên anh trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Tạ Thời Cẩn mở cửa, lảo đảo lăn đến bên chân anh là một bé mèo sữa. Nó liều mạng cào cào gấu quần anh, meo meo khóc lóc lên tiếng, “Tạ Thời Cẩn Tạ Thời Cẩn, cuối cùng cậu cũng mở cửa rồi, tôi đói quá đi mất.”

“Tạ Thời Cẩn, cậu đừng c hết được không, cậu c hết rồi thì không ai nuôi tôi đâu.”

Như một câu chuyện hoang đường, Trình Thi Vận đã trở về bên anh bằng một hình dáng khác.

Từ đó, người ta thấy Tạ Thời Cẩn đang dần thay đổi. Mà bé mèo trong tay được anh yêu thương chở che nâng niu như bảo bối.

Đáng tiếc, vận mệnh lại lần nữa đánh cắp cô khỏi anh.

Lúc trước, Tạ Thời Cẩn không cứu được Trình Thi Vận. Lần này, anh lại không cứu được bé mèo. Á c mộng cứ tiếp diễn không ngừng, đày đoạ thân xác và tâm trí anh đến tàn tạ. Thế nhưng, may mắn thay, sau những biến cố luân chuyển, cô vẫn quay về với anh, khi thì biến thành chim sẻ, khi thì rắn nhỏ.

Tạ Thời Cẩn dùng hết thảy những gì mình có, để bảo vệ cho Trình Thi Vận. Anh luôn giữ chặt cô trong áo, dùng hơi nóng của mình sưởi ấm cô, dùng nhịp đập mãnh liệt để biết rằng cô vẫn còn sống, không bỏ anh mà đi nữa. Anh thật sự không thể chịu đựng thêm lần nào mất cô. Nỗi đau dai dẳng kéo dài ấy, khoét sâu những vết nứt chẳng thể lành.

Nhưng mà, ông trời vẫn luôn có cách trêu đùa duyên phận.

Đêm tối. Mưa phùn. Cô gái ngã trong vũng m áu, hơi thở thoi thóp.

Rồi cảnh lại chuyển đổi.

Bé mèo bị ghim dập vào tai đau nhói, lăn lộn nơi bùn lầy dơ bẩn.

Chim sẻ đập cánh ngoài cửa sổ đợi người cho vào.

Rắn nhỏ quấn quýt trong vòng tay ấm nóng.

“Tạ Thời Cẩn, hôn em thêm một lần nữa đi.”

Nụ hôn của anh, thành kính mà tuyệt vọng.

Lời nguyện cầu đã không được hồi đáp.

Thời gian như quay ngược, uốn cong đường luân hồi.

Trình Thi Vận trùng sinh trở lại hai năm trước cái ngày định mệnh ấy.

Và lần này, Tạ Thời Cẩn sẽ không để cô phải c hết. Câu chuyện của chúng ta, sẽ là cái kết có hậu.

“Vào một đêm nọ, anh mơ một giấc mộng

Em với mái tóc bạc trắng, nói sẽ cùng anh phiêu bạt

Anh vẫn chẳng hề do dự, nguyện theo em đến tận thiên đường.” **

_____

*: Trích bản dịch lời bài hát In heaven do JYJ thể hiện

**: Trích bản dịch lời bài hát Em còn muốn anh phải làm sao? do Khương Nhất Thừa thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cyndaquil

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN