
Tác giả:
Tuyết Tùng
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Sư đồ luyến,
Duyên trời tác hợp,
Nữ truy,
Độc chiếm ,
Sắc,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhất kiến chung tình,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 101
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 19
Giới thiệu:
Cô cầm trong tay bức ảnh thân mật của hai người mà cô đã vất vả mới chụp được, đe dọa anh: “Thầy Tạ, chỉ cần anh làm với em một lần, em sẽ xóa hết những tấm hình này.”
Anh muốn làm một quân tử chính trực, nhưng cô lại dùng đủ mọi cách để khiến anh không thể giữ vững lập trường.
Mỗi lần làm tình, cô luôn là người chủ động, trong quá trình đó còn nói những lời lẽ vô cùng táo bạo, quyến rũ không ngừng. Anh dùng bàn tay to lớn, thon dài che miệng cô lại, mặt đỏ tai hồng nói: “Em là con gái, hãy biết giữ ý một chút.”
Sau này gặp lại nhau, anh chủ động dụ dỗ cô: “Anh có thể giúp em đăng bài luận.”
“Nhưng anh có một điều kiện.”
Sau khi suy nghĩ, cô đồng ý.
Nào ngờ, anh hoàn toàn thay đổi tác phong, mỗi lần đều dũng mãnh, ra sức vận động vào sâu bên trong. Cô hoa mắt chóng mặt, cảm thấy cứ tiếp tục thế này không ổn, muốn chấm dứt mối quan hệ.
Thế nhưng, anh lại ghé sát vào tai cô nói: “Quản Hủ, em nói mà không giữ lời, như vậy sao được.”
***
Đại học A vừa chào đón một vị phó giáo sư trẻ tuổi mới trở về từ nước ngoài. Hai mươi bảy tuổi, ở cái độ tuổi mà nhiều người còn đang mất phương hướng, chưa xác định được mục tiêu tương lai, thì Tạ Trúc Uyên đã có được chỗ đứng trong học thuật và bước lên đỉnh cao trong giới nghiên cứu.
Người quan tâm đến học thuật thì trầm trồ trước những thành tựu nghiên cứu vô cùng nổi bật của anh. Còn người yêu thích cái đẹp thì lại không ngừng cảm thán trước vẻ ngoài hoàn mỹ như tạc tượng của anh.
Thử hỏi, ai có thể kìm được lòng trước một vị phó giáo sư trẻ tuổi có thành tích nghiên cứu ấn tượng và ngoại hình nổi trội đây? Dường như tất cả mọi nữ sinh đều mong muốn có được cơ hội dự thính lớp học của thầy Tạ, thậm chí còn có người chuẩn bị sẵn tâm lý “chiến đấu” giành giật suất học. Chỉ tiếc là, anh vừa về nước chưa bao lâu, vẫn cần thêm thời gian để thích ứng với vị trí công tác nên rất hiếm khi mở lớp.
Quản Hủ là một trong số ba sinh viên mà nhà trường phân công cho anh làm giảng viên hướng dẫn luận văn tốt nghiệp.
Ấn tượng Tạ Trúc Uyên về Quản Hủ chỉ gói gọn trong mấy chữ: có vẻ ngoài xinh đẹp thanh thuần, rất ham học hỏi và luôn chăm chỉ cầu tiến.
Nhưng rồi, cũng chính vì những ấn tượng rất tốt như thế, nên khi cô tìm đến văn phòng anh vào một tối muộn với lý do “có vấn đề cần trao đổi”, sau đó cô lại lặng lẽ khép cánh cửa phòng lại… Tạ Trúc Uyên đã chẳng mảy may chút nghi ngờ nào. Lòng anh như gương sáng, vẫn một mực tin rằng, Quản Hủ đang gặp vấn đề và vì anh là giảng viên hướng dẫn của cô nên anh có trách nhiệm hỗ trợ giải đáp.
Chỉ là, Tạ Trúc Uyên không ngờ, cô sinh viên vốn ngoan ngoãn, thanh thuần, ham học hỏi và có tinh thần cầu tiến trong ấn tượng của anh… lại từng bước ép sát, rồi lại nhân lúc anh cứng đờ người ra vì ngỡ ngàng, cô không ngừng vượt ra xa khỏi ranh giới vốn có của quan hệ “thầy trò”.
Chỉ là, Tạ Trúc Uyên không ngờ, khoảnh khắc cô khép cánh cửa văn phòng lại một lần nữa và rời đi… vẫn chưa phải là kết thúc. Vì trong những ngày tháng sau đó, Quản Hủ như một “cô cáo” tinh nghịch luôn tìm đủ mọi cách để uy hiếp và dụ dỗ anh, như thể đã hạ quyết tâm phải kéo anh ra khỏi khuôn phép để trầm luân trong chiếc bẫy cô đã giăng sẵn chờ anh.
Và chắc chắn Tạ Trúc Uyên cũng sẽ không ngờ được rằng, lòng anh vốn chẳng kiên định nhiều như anh nghĩ. Bởi lẽ, cuối cùng anh vẫn chẳng thể chống đỡ nổi trước một Quản Hủ nhiệt tình như lửa nhưng lại bướng bỉnh chẳng chịu quay đầu.
“Thầy Tạ, em thích anh nhiều lắm. Anh không thể thích em một chút sao?”
Tạ Trúc Uyên không biết bản thân đã chấp nhận đầu hàng, để bản thân gục ngã trước cô từ khi nào. Nhưng anh biết, khoảnh khắc cô ngước nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước đáng thương và khẽ hỏi câu “không thể thích em một chút sao”, trái tim anh được định sẵn là không thể kiên vững được nữa.
…
Quản Hủ là một “học bá” chính hiệu. Ai cũng cho rằng cô chẳng quan tâm gì ngoài việc học, tựa như đoá hoa lộng lẫy kiêu sa chỉ nở rộ trên đỉnh non ngàn, không vương chút bụi trần. Nhưng thật ra, gần như chẳng có ai ngờ rằng, đằng sau vẻ ngoài dịu dàng ngoan ngoãn ấy là một tâm hồn kiêu kỳ, phản nghịch.
Khi mà tất cả nữ sinh đều “đ iên cuồng” trước ngoại hình quá đỗi xuất sắc của Tạ Trúc Uyên và đem lòng ngưỡng mộ Quản Hủ vì cô được anh hướng dẫn luận văn, cô vẫn chỉ giữ vẻ bình thản, chẳng mấy quan tâm. Vì cô biết, điều mà cô quan tâm nhất lúc bấy giờ chỉ là, liệu vị phó giáo sư nghiêm cẩn chính trực kia có vì những lời uy hiếp và những “bằng chứng” hết sức xác thực trong tay cô mà quy hàng, phục tùng cô hay không. Anh càng nghiêm túc, biết giữ mình, cô càng muốn kéo anh xuống bùn lầy, khiến anh sa ngã, khiến anh bước ra ngoài vòng khuôn phép.
Thế nên, cô kiên trì “uy hiếp” và dồn ép anh nhằm tìm ra đâu là ranh giới cuối cùng của anh. Nhưng rồi, cô lại nhận ra, dường như tất cả những hành động này của cô đều là vô nghĩa trước một Tạ Trúc Uyên kiên định như tòa thành trì kiên cố sừng sững tồn tại cả ngàn năm.
Anh sẽ nghiêm túc khoác thêm áo cho cô, khẽ nói cô phải biết giữ chừng mực và quý trọng bản thân mình hơn. Khi cô tưởng như mình sắp “thu phục” được anh, anh sẽ chỉ lặng lẽ nhìn cô thật sâu, tuy chẳng buông một lời trách cứ nặng nề nhưng ánh mắt ấy lại có sức nặng kỳ diệu, chậm rãi khiến cô biết khó mà lui.
Khi đối mặt với mỗi một lời uy hiếp đầy hoang đường của cô, mặc dù anh sẽ luôn cứng rắn nói “không”, nhưng thứ mà anh quan tâm đầu tiên không phải là thể diện của bản thân anh, mà anh chỉ quan tâm đến danh dự của cô – người đã uy hiếp anh.
Thế nhưng, có một điều mà Quản Hủ không hề hay biết, đó là tòa thành kiên cố kia đã mục ruỗng từ lâu, sự kiên cố lúc này chỉ là vỏ bọc, chỉ một cơn gió thoáng qua khẽ lay cũng đủ sức khiến nó sụp đổ.
Đó là khi Tạ Trúc Uyên nhận ra anh mong đợi được gặp cô. Anh mất mát khi cô giữ khoảng cách, không còn đến trêu chọc anh. Anh khó chịu, ghen đến phát điên khi thấy người khác tiếp cận cô.
“Đừng đi tìm người khác, người khác sẽ không tốt với em bằng tôi đâu.”
Ở nơi mà Quản Hủ không hề biết đến, Tạ Trúc Uyên đã phải đấu tranh dữ dội khi bị nhấn chìm trong cảm giác giằng xé. Một bên là lý trí đang bên bờ sụp đổ, một bên là cảm xúc không tên đang dần lớn mạnh.
Tạ Trúc Uyên càng muốn giữ vững lý trí thì lại càng không thể kiềm chế được khao khát muốn đến gần cô.
Ý thức đạo đức thỉnh thoảng trỗi dậy nhắc nhở anh không nên dung túng cho cô thêm nữa, phải dứt khoát đẩy cô ra xa. Vậy mà, ở phía bên kia, có thứ cảm xúc mà anh không thể gọi thành tên nào đó lại khẽ nói với anh rằng, nếu anh từ chối, cô sẽ buồn lắm…
Sao Tạ Trúc Uyên không biết Quản Hủ chỉ muốn trêu chọc anh, xác suất cô nghiêm túc với anh chẳng được bao nhiêu? Anh biết cô chỉ muốn trêu chọc anh, muốn thấy anh gục ngã, anh biết chứ. Anh đã cố gắng kiềm chế bản thân trước những lần cô cố tình trêu chọc, anh cũng luôn nhắc nhở bản thân phải tránh xa cô để khỏi phải sa vào bẫy. Thế mà, anh cứ vô thức lùi bước, dung túng cho cô hết lần này đến lần khác, mãi cho đến khi chính anh rơi vào cái bẫy của cô lúc nào không hay…
Trong từ điển của Tạ Trúc Uyên không có khái niệm “trêu đùa tình cảm”. Một khi đã xác định lòng mình, anh chỉ mong có thể xây dựng một mối quan hệ ổn định, lâu dài cùng đối phương. Với anh, tình cảm chưa bao giờ chỉ dừng lại ở những rung động nhất thời, mà phải đi cùng với sự nghiêm túc và một lời hẹn ước lâu dài trong tương lai, thậm chí là gắn liền với cam kết bước vào hôn nhân.
Thế nên, giờ đây, khi đã bước ra khỏi khuôn phép từng cứng rắn giữ chân mình và xác định được tâm ý của bản thân, Tạ Trúc Uyên không muốn chần chừ thêm một phút giây nào nữa.
Lý trí nhường chỗ cho tình cảm, cảm giác giằng xé từng đeo bám dai dẳng nay đã được xoa dịu, còn những sự cảm xúc không tên giờ đây đã tìm được lối thoát.
“Hủ Hủ, em là của anh.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tiểu Vân Quán
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved