
Tác giả:
Nghê Đa Hỉ
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
Al_Thạch Bạch
Độ dài: 143
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 30
Tần Sương là sinh viên năm ba của Học viện Điện ảnh. Nơi đây, nhìn quanh đều là những tuấn nam mỹ nữ, vẻ ngoài xuất chúng tài năng hơn người. Thế nên, cho dù Tần Sương là một cô gái xinh đẹp thì cô cũng tự thấy mình chẳng có gì đặc biệt. Không phải cô khiêm tốn hay nhút nhát mà bởi vì cô biết bản thân mình ở đâu và có vị trí như thế nào. Mơ mộng những thứ xa vời viển vông đối với cô mà nói là một điều vô ích chẳng có ý nghĩa.
Những người khác khi thi vào Học viện Điện ảnh thì đều mang trong mình giấc mơ được chạm tay đến đỉnh cao vinh quang, toả sáng trên bầu trời sân khấu rực rỡ ánh đèn. Họ có thể kiên định và nỗ lực cho hoài bão cùng ước mơ. Còn Tần Sương thì không như vậy. Cô chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền mà thôi. Và diễn viên là con đường nhanh nhất cô có thể làm tốt được.
Tần Sương sinh ra ở vùng quê nghèo Nam Thành xa xôi. Ở nơi đó, có những mái nhà ngói đỏ thềm rêu giản dị, hàng rào cọc gỗ lưa thưa, bốn mùa xuân hạ thu đông luân chuyển dịu dàng. Cô đã từng có những tháng ngày hạnh phúc, nhưng rồi lại nhanh chóng tan biến để lại khoảng không mênh mông mờ mịt đầy bão tố.
Sau khi mẹ qua đời, bố dẫn theo em trai rời khỏi nhà, bỏ Tần Sương ở lại. Lúc ấy, cô bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cô biết chuyến xe đó sẽ mang theo tất cả mọi thứ biến mất. Thế nên, dù con đường gập ghềnh nhấp nhô, chiếc xe lao nhanh vun vút, cô vẫn cứ bất chấp từng bước mà chạy theo, vừa chạy vừa khóc gọi tên bố trong vô vọng.
Giày đã rơi, đôi chân rướm máu, Tần Sương không đuổi kịp.
Hoá ra, “Hy vọng là cách chắc chắn nhất để tan nát cõi lòng.” *
Sau đó, Tần Sương được đưa về sống cùng bà ngoại, cả hai nương tựa lẫn nhau đi qua năm tháng dài đằng đẵng. Từ một cô bé ngây thơ vụng dại, chỉ trong một cái chớp mắt cô đã dần trưởng thành, trở thành chỗ dựa vững chắc cho bà.
Cuộc sống kham khổ, bà bệnh nặng, những người hàng xóm tâm địa đ ộc á c, bị bịa đặt rồi vu oan giá hoạ, tất cả như chiếc dây thừng siết chặt lấy Tần Sương, bắt buộc cô phải mạnh mẽ chống trả, đòi lại công bằng cho mình. Dẫu thế giới này đầy rẫy bất công và thương tổn, cô cũng không cho phép bản thân gục ngã. Cô còn có bà ngoại, cô còn phải kiếm tiền chữa trị cho bà. Tương lai của họ sẽ không vì đám mây đen nào mà bị che khuất.
Thế nên, Tần Sương nhận ra chút thiên phú trong diễn xuất là điểm mạnh của mình, cần phát huy hơn nữa. Vì thế, cô đến thành phố lớn học tập, mỗi ngày cũng làm thêm đủ mọi việc để trang trải và dành dụm. Bông hoa nhỏ nơi triền đồi, chưa từng sợ hãi ánh nắng chói chang bên ngoài. Cứ thế, chăm chỉ và kiên trì vươn lên, chờ đợi cơ hội nở rộ khoe sắc.
Quen biết Lương Yến Châu với Tần Sương mà nói là một sự tình cờ của vận mệnh. Anh là thái tử gia Bắc Kinh hoa lệ, là viên kim cương đen quý giá dưới đại dương sâu thẳm. Thế nên, cô không hề có những suy nghĩ đi quá ranh giới cho phép. Việc anh thường xuyên giúp đỡ cô chẳng qua là sự thương cảm và thể hiện giáo dưỡng tốt mà thôi.
Vì vậy, dù đã được Lương Yến Châu gợi ý có thể cho Tần Sương những tài nguyên hay vai diễn tốt hơn thì cô đều thẳng thắn từ chối. Cô hiểu rằng, bất cứ cái gì được nhận đều phải trả bằng cái giá tương xứng. Chẳng ai miễn phí cho ai điều gì. Bọn họ vốn dĩ không cùng một thế giới.
Tần Sương luôn cảm thấy, tận sâu trong xương tuỷ của Lương Yến Châu là sự lạnh lùng kiêu ngạo như băng tuyết mùa đông. Anh là kiểu rất khó đối phó. Nếu như anh thật sự rung động thì sẽ chủ động, còn nếu anh không rung động thì cho dù bạn theo đuổi thế nào, anh cũng chẳng thèm liếc mắt một cái.
Cho nên, hết thảy những ấm áp dịu dàng mà thời gian qua Lương Yến Châu dành cho mình, Tần Sương đều khắc ghi trong lòng sự biết ơn. Nhưng cô sẽ không để trái tim mình lạc lối. Hoa nhỏ có thể sống dưới ánh nắng, nhưng nếu cuồng vọng muốn hái mặt trời, sẽ là sự tàn úa vĩnh viễn.
Chỉ là, Tần Sương không biết, từ lần đầu gặp gỡ Lương Yến Châu đã yêu cô mất rồi.
***
Lương Yến Châu là người thừa kế xuất sắc, đang nắm quyền điều hành của cả tập đoàn gia tộc. Anh sinh ra đã ngậm thìa vàng, lớn lên trong nhung lụa giàu sang. Tất cả mọi người khi tiếp xúc với anh đều sẽ mang theo sự tự ti và e dè sợ hãi. Bởi vì, chỉ cần anh nhíu mày không vui cũng gây nên sóng gió lớn.
Cuộc đời của Lương Yến Châu vô cùng thuận lợi và trôi chảy. Dường như những vướng bận ưu phiền bên ngoài căn biệt thự chưa bao giờ là nỗi lo lắng thật sự của anh. Chuyện khiến anh suy tư nhất có chăng cũng chỉ là việc thúc giục kết hôn của bố mẹ. Mà người như anh, ai có thể thao túng hay sắp xếp được nhân duyên nếu như anh không muốn kia chứ.
Hơn hai mấy năm nay, Lương Yến Châu không đặt ai vào mắt cũng chẳng để ai ở trong tim. Anh cứ như chiếc giếng cổ ngàn năm trên núi cao, lạnh lẽo tịch mịch không nhìn thấy đáy. Cứ ngỡ quãng đời còn lại của anh sẽ vẫn trôi qua như thế. Nhưng rồi, định mệnh là sợi tơ mềm, nhè nhẹ giăng ngang những phác hoạ mơ hồ diệu kỳ. Và anh, đã gặp Tần Sương.
Tối hôm ấy, quán bar xập xình tiếng nhạc, ánh đèn lắc lư chao đảo giữa khung cảnh ồn ào, nhưng khi giọng hát nữ mang âm hưởng Quảng Đông vang lên, dòng thời gian như ngưng đọng lại. Bóng dáng yêu kiều thoáng qua, anh lại không cách nào xoá mờ.
Hoá ra, khi Lương Yến Châu còn chưa biết Tần Sương, anh đã bị tiếng hát của cô cuốn hút. Vậy nên, hết lần này đến lần khác, chỉ cần có Tần Sương ở đó, dẫu đám đông hỗn loạn như thế nào, anh đều dễ dàng tìm thấy cô.
Kỳ thật, Lương Yến Châu đã yêu Tần Sương ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thế nhưng lúc ấy, anh vẫn chưa nhận ra những xao động nơi trái tim mình hoặc do tâm tư anh quá mức thâm sâu thầm kín nên che giấu tốt. Chỉ biết, những thay đổi nhỏ của cô cũng khiến anh bận lòng suy nghĩ.
Khoảnh khắc ở Hồng Kông phồn hoa, đường sá tấp nập rộn rã, Lương Yến Châu vô tình chạy xe ngang qua rồi thấy Tần Sương ngồi bên quán ăn ven đường. Nắng buông lơi trên mái tóc cô những vầng lấp lánh, thế giới huyên náo như vậy, cô lại cứ xinh đẹp tĩnh lặng đến nao lòng. Rõ ràng, cô đang tận hưởng những phút giây hạnh phúc và vui vẻ của bản thân nhưng anh lại cảm thấy nỗi cô đơn và man mác phủ vây.
Hay khi nghe tin Tần Sương bị ốm phải nhập viện, lòng Lương Yến Châu như có dung nham tràn qua miền đất khô cằn, nóng cháy bất an vô cùng. Cô gái nhỏ mới ngày nào còn nói cười kể chuyện với anh mà giờ nằm ở đó, nhợt nhạt yếu ớt không có ai bên cạnh.
Và khi biết toàn bộ những chuyện mà Tần Sương đã trải qua trong quá khứ để đi đến đoạn đường hôm nay, trái tim Lương Yến Châu đau đớn đến tan vỡ. Thì ra, cô đã chịu nhiều tổn thương và khổ sở như vậy. Thế mà, cô lại kiên cường và mạnh mẽ hơn ai hết.
Nhành hoa lưu tô thuần khiết lưu luyến nhẹ lay bên hồ, chiếc kẹo bông gòn bồng bềnh hương vị ngọt ngào quyến luyến, những nhung nhớ yêu thương như mưa tuyết giăng giăng bầu trời, Lương Yến Châu đã phải lòng Tần Sương không có lối thoát nữa rồi.
“Hai hôm trước chẳng phải em nói anh rất khó theo đuổi sao?”
“Hay là em thử xem, anh sẽ nương tay cho em nhé?”
“Ý anh là sao?”
“Em không hiểu sao Tần Sương? Ý của anh là, chỉ cần em mở lời, anh chính là của em.”
Mãi mãi, chỉ thuộc về mình em.
Quá khứ đã qua không thể đổi thay, thế nhưng hiện tại cùng tương lai Lương Yến Châu anh sẽ đem đến cho em những điều tốt đẹp nhất trên thế gian. Anh nguyện dùng toàn bộ những gì mình có để bù đắp và chữa lành vết thương trong em.
Quãng đời còn lại, bốn mùa đen xen, nguyện Tần Sương của anh luôn được bình an vui vẻ.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved