
Tác giả:
Dư San San
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Độ dài: 236
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 8
Giới thiệu:
Cố Dao là người thành công toàn diện trong mắt người khác, gia cảnh giàu có, da trắng mặt đẹp, bố mẹ yêu thương, còn có một người bạn trai xuất sắc.
Dường như tất cả đều hoàn hảo… mãi đến một ngày, một người đàn ông tên Từ Thước kể cho cô một phiên bản khác của câu chuyện…
Con người cũng như thân cây vậy, hễ càng muốn vươn đến những cõi miền cao thẳm rạng rỡ thì những cội rễ càng phải bám sâu vào lòng đất và bóng tối sâu thẳm! – Nietzsche.
*
Thực ra con người cũng giống như thân cây vậy, rễ cây càng vươn sâu xuống lòng đất tối tăm thì cành lá lại càng khao khát vươn về phía ánh mặt trời trên cao.
***
Có bao giờ bạn từng nghĩ, thật ra những lời nói dối chưa bao giờ tồn tại độc lập, mà chúng vừa giống như những cội rễ bám chặt lấy đất mẹ và bóng tối để tìm kiếm dinh dưỡng, lại vừa giống như những con ký sinh đ iên cuồng bám vào vật chủ, rồi lặng lẽ hút đi dưỡng chất từ vật chủ, ngày lại ngày, khiến vật chủ c hết dần đi từng chút một.
Đó là lời nói dối về thân phận ký sinh vào thân phận, là từng lời nói dối ký sinh trong các mối quan hệ, thậm chí là mối quan hệ máu mủ tưởng chừng như là “thân thuộc nhất”… Rồi chúng chậm rãi sinh sôi phát triển, cắn nuốt vật chủ từ bên trong.
Câu chuyện bắt đầu từ ngôi làng Hương Thổ. Một người trở thành bác sĩ tàn nhẫn, một người dựng nên cơ nghiệp bằng một đế chế t ội á c, trở thành thương nhân quyền lực một tay che trời, một người vẫn giữ lại được sự chính nghĩa trong trái tim nhưng đã vĩnh viễn nằm lại…
Trong mắt mọi người, Cố Dao là hình mẫu của việc “sinh ra ở vạch đích”. Vì cô xinh đẹp, có gia thế thuộc hàng “khủng”, có người cha giàu có quyền lực bậc nhất Giang Thành, có người mẹ dịu dàng yêu thương. Không chỉ có thế, cô còn tài giỏi, là một chuyên gia t âm l ý t ội p hạm có năng lực xuất chúng, cuối cùng, cô còn có một tình yêu đẹp, một anh bạn trai hoàn hảo không chê vào đâu được.
Nhưng đó lại không phải là cô. Mà đó chỉ là một “cô” được “đắp nặn”, được “chắp vá” nên bằng những lời nói dối, bằng những mảnh ký ức chưa trọn vẹn.
Bởi vì sau một vụ tai nạn, trí nhớ của Cố Dao đã không còn trọn vẹn. Mặc dù được những người thân yêu xung quanh chăm sóc chu đáo, nhưng dường như giữa cô và họ luôn bị ngăn cách bởi một thứ gì đó, khiến cô lúc nào cũng như bị giam hãm trong cảm giác xa lạ sâu thẳm, không cảm nhận được sự chân thật của những quan tâm, săn sóc ấy.
Là những mảnh ghép không đầy đủ, không liền mạch chứa đựng ký ức tăm tối. Là cảm giác điên cuồng mà trống rỗng cứ hằng ngự trị, nhưng bản thân lại chẳng biết cảm giác ấy đến từ đâu. Là một sự tỉnh táo đến tàn nhẫn, là bàn cờ được tỉ mỉ xây dựng trong suốt hơn mười năm trời ẩn mình trong bóng tối…
Cố Dao của của bây giờ là một nhà t âm l ý tội p hạm lạnh lùng có năng lực xuất chúng. Còn Cố Dao của những năm mười sáu, mười bảy tuổi thường xuyên rơi vào trạng thái “đ iên loạn” nhưng lại chẳng được ai chú ý tới.
Trong mắt người khác, cô luôn mang vẻ mặt lạnh lùng, vô tâm, vô tình. Lúc nào cô cũng có thể giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ, cái dáng vẻ dửng dưng, hờ hững trước tất cả mọi thứ của cô… đôi khi còn khiến người khác phải lạnh sống lưng. Cố Dao như một cỗ máy lạnh lùng chỉ hoạt động theo những gì được lập trình, như thể mọi hành vi mất lý trí đều không liên quan gì đến cô.
Thật ra, khi ấy, cũng có không biết bao nhiêu lần tâm tư cô dậy sóng, nhưng những lần “dậy sóng” ấy không phải chỉ mang đến những cảm xúc tiêu cực như tức giận, buồn bã,… thoáng ghé lại rồi rời đi. Mà những lần “dậy sóng” đó cực đoan đến cùng cực, thậm chí là điên rồ, nó gần như muốn hoá thành thực thể, điên cuồng vươn đến bóp c hết những kẻ mà cô căm h ận.
Tâm tư cô lúc lên lúc xuống. Lúc dậy sóng, lúc bình lặng. Lúc vô tình đến tàn nhẫn, lúc lại cực đoan đến tận cùng… Cô chưa từng biết đến hai chữ “vui sướng”.
Mãi cho đến sau đó, cô gặp được một thiếu niên…
Thiếu niên ấy luôn mang dáng vẻ phóng túng, bất cần, thích nói mấy lời lưu manh, trêu chọc cô. Nhưng thiếu niên ấy lại là người duy nhất kéo được cô ra khỏi “toà tháp ngà” cao sang, khiến cô vô thức bộc lộ nên những cảm xúc sống động khác ngoài dáng vẻ dửng dưng, lạnh nhạt thường trực.
Nụ cười của thiếu niên Từ Thước bất cần nhưng lại chứa thứ ánh sáng rực rỡ đến chói mắt, giọng nói của anh vọng lại như tiếng trời, giúp cho một Cố Dao đang bị hận thù che mắt đến sắp mất lý trí nhìn thấy ánh sáng.
Đến sau này, cũng là anh hết lần này đến lần khác giữ chặt lấy Cố Dao, chưa một lần buông tay để cô sa vào vực thẳm.
Ba chữ “không sao rồi” của Từ Thước như mang một nguồn sức mạnh khổng lồ chống đỡ và níu lấy Cố Dao, kéo dài suốt hơn mười năm dài đằng đẵng, mãi cho đến tận bây giờ…
…
Từ Thước xuất thân là con trai của một cảnh sát hình sự. Anh cũng giống cha mình, cũng mang trong lòng những hoài bão lớn lao, lòng mang đầy chính nghĩa, nhưng rồi cuối cùng, anh đã chọn trở thành một luật sư dùng lời lẽ để đứng về phía lẽ phải, thay vì tiếp bước cha trở thành một cảnh sát.
Anh muốn bước tiếp con đường mà cha đang đi, nhưng không phải đi theo cái cách cha anh từng đi và đã ngã xuống, mà là bước vào bóng tối để đánh gục bóng tối.
Từ Thước khác với mọi người, anh không dùng lời nói dối để tô vẽ cho sự xuất hiện của mình. Mà anh chẳng ngại cho cô thấy dã tâm rõ ràng của mình, càng chẳng ngại để cô thấy từng bước anh đi đều chứa đầy những toan tính.
Thế nhưng, chính sự thẳng thắn đến lạnh lùng ấy lại là điều chân thật nhất mà Cố Dao từng thấy, từng cảm nhận được trong cuộc đời phủ kín những dối lừa và che giấu này.
Từ Thước chưa một lần hứa hẹn sẽ bảo vệ cô, nhưng mỗi một hành động của anh đều như đang kiên định thực hiện điều ấy. Anh cũng không nói Cố Dao hãy tin anh, nhưng anh luôn xuất hiện và ở bên cô đúng lúc cô cần, chưa một lần vắng mặt.
Với Cố Dao, điều ấy còn chân thật và có sức nặng hơn bất kỳ lời thề hoa mỹ nào.
Sao Cố Dao lại không biết, rằng bản thân đang từng bước tiến vào một cái bẫy? Nhưng cô lại chẳng thể kìm nén được cảm giác hứng thú trước câu đố thú vị này, càng chẳng thể ngăn không cho chính mình bước về phía ánh sáng, nên cô cứ đi, đi mãi.
Có lẽ, sau khoảng một năm gặp tai nạn và sống cùng với những mảnh ghép ký ức không hoàn chỉnh, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy mình đang “sống”. Là sống thật sự, sống đúng nghĩa, không phải sống như một cỗ máy được lập trình sẵn bằng những lời nói dối vừa tinh vi vừa đầy lỗ hổng của mọi người.
Có lẽ, chính Cố Dao cũng biết cô không thể cố chấp đuổi theo ánh sáng chỉ để mong rằng bản thân cũng sẽ được đứng dưới ánh mặt trời chói chang. Nhưng vì từng được thứ ánh sáng rực rỡ này soi sáng, từng được đắm mình trong cảm giác ấm áp ấy… Cô biết mình không thể quay trở về bóng tối được nữa.
“Giống như ánh mặt trời chiếu xuống mặt đất, nó không cần đặc biệt quan tâm đến cái cây nào, loài cây đó tự nhiên sẽ vươn cành lá đuổi theo hướng mặt trời thôi.”
Có lẽ Từ Thước sẽ không hiểu, mà chính cô cũng chẳng hiểu lý do thật sự là gì, nhưng cô biết, chỉ cần Từ Thước còn ở đây, chắc chắn cô sẽ ổn.
“Cô tự hỏi mình sau này cô còn có thể làm người được không, còn có thể không?
Cô không có câu trả lời.
Điều cô có thể làm chỉ là dốc hết tất cả sức lực bám chặt lấy Từ Thước, bám lấy luồng ánh sáng này.”
___
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Măng Cụt, Quả Trúc - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved