
Tác giả:
Bạch Nhật Ức Tưởng Gia
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Độ dài: 50
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 6
Giới thiệu:
Chử Hành Chiêu là đứa con riêng không được đưa ra ánh sáng của nhà họ Chử.
Anh trai của anh – Người từng là người thừa kế dòng chính của nhà họ Chử, c hết trong một vụ “tai nạn”, còn anh, tái xuất sau cú ngã ngựa thì ngồi xe lăn, hai chân bại liệt, tuyên bố không còn tham gia vào bất kỳ tranh chấp quyền lực nào nữa.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh đã bị phế rồi, ngoại trừ một người.
Kiều Nhiên.
Một tình nguyện viên chăm sóc dịu dàng như nước, xuất thân từ khoa tâm lý, tỉnh táo lý trí, nhưng lại có một sở thích lệch lạc mà ngay cả bản thân cô cũng không thể hoàn toàn phủ nhận: Cô bị thu hút bởi sự “mất kiểm soát” và “bất lực” thực sự.
Cô bước vào thế giới của anh, lấy danh nghĩa chuyên môn để tiếp cận, giúp anh trở mình, tắm rửa, dọn dẹp ga giường sau khi anh tiểu tiện không tự chủ, cũng từng bước rơi vào vực sâu mà anh đã sắp đặt sẵn.
Cô cảm thấy anh cần cô.
Nhưng cô không biết, cô chính là con dao mà anh dùng để đánh cược tính mạng.
Anh giả vờ bị liệt toàn thân từ cổ xuống, chỉ để che giấu thân phận, giành lấy sự tin tưởng của cha.
Cô tự biết mình bị hấp dẫn bởi người khuyết tật, nhưng lại không thể từ chối nỗi đau và sự dựa dẫm trong mắt anh.
Anh giả liệt toàn thân để đánh lừa cả thế giới.
Cô “mộ tàn”, khao khát hơi ấm từ kẻ yếu thế.
Khi sự lừa dối bị vạch trần, khi tình cảm trở thành sợi xích trói buộc lẫn nhau, cô hỏi: “Có phải anh ngay từ đầu đã lừa dối em không?”
Anh cười khẩy, siết chặt lấy cô: “Vậy còn em? Chẳng phải em cũng dùng cơ thể tàn phế này để thỏa mãn sở thích lệch lạc của mình sao?”
….
Sau này, anh vì cô mà bước vào một ván cờ biết chắc sẽ c hết, cột sống gãy lìa, từ giả liệt biến thành liệt thật, trở thành người hoàn toàn không thể đứng dậy được nữa.
Cũng trở thành người nắm quyền của nhà họ Chử.
“Em xem, bây giờ anh là thật rồi.”
“Em còn yêu anh không?”
***
Acrotomophilia, một dạng lệch lạc về mặt tình dục, trong đó, một người sẽ cảm thấy hưng phấn khi ở cạnh một người bị khuyết tật và cụt chi, được nhà tâm lý học John Money công bố vào năm 1986. Đây là một hội chứng mà đại đa số nhiều người còn chưa từng nghe nói tới bao giờ, chứ đừng nói là gặp được một người mắc phải ở ngoài đời.
Kiều Nhiên chưa bao giờ thấy xấu hổ về hội chứng tâm lý này của mình. Trong số các thực tập sinh điều dưỡng trong bệnh viện, chỉ có mình cô tự nguyện điền tên mình vào mục đăng ký chăm sóc sinh hoạt đời sống cho bệnh nhân bị liệt. Điều này đồng nghĩa với việc phải đảm nhận các công việc vất vả nhất, bao gồm lau dọn toàn thân, giúp bệnh nhân lật người, lại còn phải dọn dẹp chất thải.
Lần này, bệnh nhân của cô là Chử Hành Chiêu, đứa con ngoài giá thú của nhà họ Chử danh giá, sau khi cùng anh trai gặp nạn thì đã bị liệt nửa thân dưới. Trong ấn tượng của cô, vì mất đi đôi chân, cộng thêm việc vị trí người thừa kế của Chử thị cũng đã có người khác thay thế anh đã chẳng còn thiết tha gì với mọi thứ xung quanh.
Nhưng chỉ với đôi ba lần tiếp xúc, anh đã nhìn thấu được cái lý do kỳ quặc khi nhận công việc này của Kiều Nhiên. Cô cũng rất thẳng thắn thừa nhận, bày tỏ hy vọng có thể ở bên cạnh chăm sóc cho anh, vừa là để hoàn thành công việc thực tập, vừa để thỏa mãn tâm lý của bản thân một cách kín đáo.
Người ta thường nói, con người sẽ nảy sinh cảm giác ỷ lại hoặc tình cảm đối với người chăm sóc hoặc kẻ yếu thế hơn mình. Ở chung lâu ngày rồi, việc có tình cảm với nhau là lẽ đương nhiên.
Kiều Nhiên chưa bao giờ chê công việc vất vả, từng thao tác đều thuần thục đến độ gần như đã biến thành bản năng. Cô hết lòng chăm sóc cho Chử Hành Chiêu, tận tụy đến mức người ngoài phải cảm thấy ngạc nhiên.
Trong mắt cô, anh chỉ là một người không may gặp nạn, anh vẫn đang cố gắng từng ngày, thứ anh cần chỉ là thời gian. Mặc dù tự ti về bản thân là thế, nhưng anh vẫn luôn dịu dàng kiên nhẫn với một mình cô, tình cảm bộc lộ qua từng cử chỉ và ánh mắt đều rõ ràng như thế, khiến cô không có lý do gì để nghi ngờ anh.
Cho đến khi có người nói với cô rằng những gì Chử Hành Chiêu cho cô thấy, tất cả đều là diễn kịch.
*
Tuy được gọi là cậu hai của nhà họ Chử, nhưng Chử Hành Chiêu lại thấy, cuộc đời anh chỉ là một chuỗi ngày đầy rẫy những bất hạnh, chưa từng có lấy một ngày được yêu thương.
Mẹ của Chử Hành Chiêu vốn chỉ là một cô gái nơi thôn quê dân dã, vì trót tin những lời hứa hẹn của bố nên đã sinh ra anh. Ngay từ ban đầu, cái tên của anh đã là một lời nói dối và cả sự có mặt của anh trên cõi đời này cũng đã là một sai lầm.
Không lâu sau khi được đón về hào môn, Chử Hành Chiêu đã phải tận mắt chứng kiến thi thể c hết rét của mẹ mình. Từ đó về sau, anh chỉ còn lại một mình. Cuộc đời sau này như thế nào, tất cả đều phụ thuộc vào từng đường đi nước bước của anh.
Suốt nhiều năm sau đó, Chử Hành Chiêu phải sống dưới cái bóng của anh cả, chịu sự ghẻ lạnh từ bố, đón nhận ánh mắt dị nghị soi xét của người đời, làm một đứa con ngoài giá thú danh xứng với thực.
Cuối cùng, vào ngày anh trai gặp nạn, bố đã đến gặp anh, yêu cầu anh đóng giả làm người tàn tật để che mắt đối thủ, chờ đợi thời cơ để lật ngược thế cờ. Việc này đồng nghĩa với việc tự biến mình thành lưỡi dao rồi đặt trong tay một kẻ khác, để mặc họ nắm giữ, quyết định quyền sống c hết của mình.
Nhưng Chử Hành Chiêu biết, ngoài con đường này ra, anh không còn lại sự lựa chọn nào khác.
Nếu như không nắm lấy cơ hội, vậy thì anh sẽ mãi mãi không thể nào trở mình.
Vì thế, anh đã tự hủy hoại chính bản thân mình. Nhịn ăn, tiêm thuốc, trốn trong nhà, tiêm thuốc, nằm liệt trên giường, tiêm thuốc, không gì là anh không làm. Diễn hoài diễn mãi, thành ra đã nhập tâm từ lúc nào chẳng hay.
Trong chớp mắt, anh đã nằm trên giường bệnh được ba năm. Trong cơ thể đã dung nạp không biết bao nhiêu thứ thuốc và đến khi anh bắt đầu xuất hiện ảo giác rằng cơ thể đã thực sự bị tê liệt, thì Kiều Nhiên lại xuất hiện.
Lúc ban đầu, anh không thể không đề phòng cô, nhưng khi biết đến lý do thực sự của cô, thì Chử Hành Chiêu lại nghĩ đến việc biến cô thành lớp ngụy trang của mình.
Cứ như thế, cô mượn anh để thỏa mãn tâm lý, anh cũng lợi dụng cô để che giấu tai mắt của nhà họ Chử. Lợi dụng và vụ lợi được che giấu dưới vỏ bọc tình cảm, từng ngày từng ngày trôi qua trong yên bình nhưng cũng đầy rẫy nguy cơ bị bại lộ.
Rồi đến một ngày nọ, khi Kiều Nhiên nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ, Chử Hành Chiêu biết mình đã không thể buông tay được nữa.
Anh phải thừa nhận, anh tham lam cảm giác được cô chú ý, mê đắm những cử chỉ dịu dàng cùng sự tận tụy hết mực của cô. Anh đã sống trong sự hắt hủi bỏ mặc quá lâu, nên chỉ cần được nếm thử một chút yêu thương, anh liền nảy sinh tham niệm muốn được độc chiếm lấy sự ấm áp ấy mãi mãi.
Dù có giả dối, có ti tiện, có tồi tệ đến đâu, thì cũng xem như anh đã có một lý do để tiếp tục giả vờ.
Họ giống như lưỡi dao cùn, không hề sắc bén, nhưng lại cắt vào sâu nhất. Không có yêu hận tình thù mãnh liệt, chỉ có sự trầm lắng của thời gian và mài mòn của số phận, từng chút từng chút một cọ xát rồi cứa sâu vào nhau, trở thành vết thương đau đớn, nhức nhối khó lành.
Nhưng khi nỗi đau qua đi rồi, thì mới thực sự khắc cốt ghi tâm.
Sau này, khi đã thực sự bị liệt, sự kiêu ngạo của Chử Hành Chiêu vẫn không hề thay đổi.
Anh làm tất cả mọi việc, nhưng vẫn luôn cảm thấy không đủ. Khi ngồi trên xe lăn, anh cũng giữ cho tư thế của mình thẳng tắp. Khi rơi những giọt nước mắt bất lực, anh cũng chỉ lặng lẽ che giấu chúng đi, không để cho cô nhìn thấy.
Nhưng có lẽ Chử Hành Chiêu không biết rằng, Kiều Nhiên chưa bao giờ thấy anh vô dụng.
Từ bé đến lớn, cho dù phải luồn cúi, anh cũng chưa từng bỏ cuộc, vẫn luôn tìm kiếm cho mình một con đường sống, vẫn luôn đấu tranh chống lại những gì số phận đã an bài cho anh.
Anh không thể ôm cô, nhưng lại đặt cô vào nơi sâu thẳm, mềm yếu nhất trong lòng mình.
Anh luôn cảm thấy mình vô dụng, nhưng lại chưa từng khiến cô thất vọng.
Cô đã hứa với anh rằng, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ dang tay ra để đỡ lấy anh, sẽ không để anh một mình chịu đựng, cũng sẽ không bỏ rơi anh lại ở phía sau.
Anh và cô vẫn còn rất nhiều, rất nhiều thời gian.
Biết đâu một ngày nào đó, kỳ tích thực sự sẽ xuất hiện.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved