
Tác giả:
Tì Ba Kiều
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Anh Thảo
Độ dài: 64
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 17
Mỗi người đều sẽ có một mùa mưa trong đời mình. Có người đi qua rất nhanh, có người mắc kẹt trong đó suốt nhiều năm, cũng có người tưởng rằng mình đã quen với cái lạnh của mưa nên không còn cần một bàn tay nào nữa. Nhưng rồi đến một ngày, khi gặp được một người sẵn sàng đứng cạnh mình dưới cơn mưa ấy, con người mới hiểu hóa ra điều khao khát nhất chưa bao giờ là một cuộc đời không giông bão, mà chỉ là có một người vẫn chọn ở lại ngay cả khi bầu trời xám nhất.
*
Mở đầu truyện là những khung cảnh học đường không thể đời thường hơn: hành lang, lớp học, tiếng cười nói ồn ào, những câu chuyện còn dang dở của tuổi mới lớn. Tất cả ghép lại thành một bức tranh thanh xuân trong trẻo, nhưng len lỏi giữa sắc màu tươi sáng ấy vẫn là vị đắng rất khẽ của những "hạt sạn" mang tên định kiến, tổn thương và cô độc.
Lý Trúc không phải kiểu nữ chính khiến người khác trầm trồ ngay từ lần đầu xuất hiện. Cô không xinh đẹp rực rỡ, không tài năng nổi bật, cũng chẳng sở hữu hào quang của một thiên tài. Cô chỉ là một cô gái luôn cúi đầu làm bài, luôn ngồi ở góc ít người để ý nhất, luôn cố gắng gấp đôi người khác chỉ để đổi lấy một kết quả mà nhiều người đạt được rất dễ dàng.
Có những người sinh ra đã quen được ôm lấy mỗi khi ngã, còn Lý Trúc dường như từ rất sớm đã học được cách tự đứng dậy. Cuộc đời không ưu ái cô, nên cô chỉ còn biết cần mẫn bước qua từng khoảng tối của số phận. Cô có thể lặng lẽ học bài đến bốn giờ sáng, ngồi ngoài hành lang lạnh buốt chỉ để đuổi kịp tiến độ của lớp mới. Những đứa trẻ lớn lên trong sự thiếu thốn thường mặc định rằng mọi điều tốt đẹp đều phải đổi lấy bằng gấp nhiều lần nỗ lực, và Lý Trúc chính là một đứa trẻ như thế.
Nếu Lý Trúc khiến người ta thương thì Trần Húc lại khiến người ta nhớ bởi cách cậu xuất hiện dịu dàng đến lạ. Không khoa trương, không mang dáng vẻ của một người hùng bước đến để cứu rỗi ai, càng chưa từng xem Lý Trúc là một cô gái đáng thương cần được che chở.
Điều đầu tiên Trần Húc nhìn thấy ở cô không phải những vết thương, mà là sự kiên trì. Cậu nhìn thấy cô cặm cụi giải đi giải lại một bài toán, nhìn thấy cô yên lặng đọc sách giữa lúc cả lớp ồn ào, nhìn thấy cô đứng về phía người bị bắt nạt chỉ bằng một câu nói rất nhẹ. Có lẽ cũng chính từ khoảnh khắc ấy, hạt giống của tình yêu đã lặng lẽ bén rễ. Không phải vì cô khác biệt hơn người, mà vì giữa một đám đông luôn thích phán xét, cô vẫn giữ được sự tử tế hiếm hoi của mình.
Người ta vẫn thường nghĩ yêu một người là làm nên những điều thật lớn lao. Trần Húc lại lựa chọn cách hoàn toàn ngược lại. Cậu nhớ giúp Lý Trúc tiến độ bài học, chuyển sách cho cô, kiên nhẫn giảng từng dạng toán, kéo cô vào những cuộc trò chuyện mà không khiến cô cảm thấy lạc lõng. Cậu luôn tìm được một lý do rất tự nhiên để quan tâm, đến mức người được quan tâm cũng không hề cảm thấy mình đang mắc nợ điều gì.
Nếu tuổi mười bảy của phần lớn những cô cậu thiếu niên khác là dòng máu nóng luôn sẵn sàng bùng cháy thì dường như ông trời lại ban cho Trần Húc một sự tỉnh táo hiếm có. Chính sự tỉnh táo ấy khiến cậu biết cách yêu mà không làm đối phương ngột ngạt. Tình cảm của Trần Húc giống như nước. Chảy rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ lâu để len lỏi vào từng khoảng trống trong trái tim người khác.
Cậu chưa từng yêu cầu Lý Trúc phải hoạt bát hơn, chưa từng ép cô mở lòng nhanh hơn, càng không dùng sự tốt bụng của mình để đổi lấy một lời hồi đáp. Cậu chỉ kiên nhẫn đi bên cạnh cô, lặng lẽ như ánh trăng luôn có mặt mỗi khi màn đêm buông xuống.
Hoa nở không phải vì mùa xuân ra lệnh, mà vì đến lúc nó cảm thấy mình đã đủ sức để nở. Tình yêu của Trần Húc cũng vậy. Cậu chưa từng thúc ép Lý Trúc phải yêu mình, chỉ khiến cô dần tin rằng trên thế giới này thật sự có một người nhìn thấy tất cả những góc tối trong cô mà vẫn không quay lưng.
Thế nhưng, nếu mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió thì câu chuyện có lẽ đã chẳng đủ sức ở lại trong lòng người đọc lâu đến vậy. Định mệnh luôn thích tạo ra những ngã rẽ vào đúng lúc con người ta vừa kịp chạm tay đến hạnh phúc.
Lý Trúc lựa chọn rời xa Trần Húc không phải vì tình yêu đã cạn, mà vì lòng tự trọng của cô quá lớn. Có những người càng yêu lại càng muốn tự mình gánh lấy mọi khó khăn. Họ sợ người mình thương phải nhìn thấy sự chật vật của mình hơn cả việc chính mình chịu khổ.
Lý Trúc chấp nhận mang tiếng là người thay lòng còn hơn để Trần Húc cùng bước vào những tháng ngày bấp bênh phía trước. Đó là một lựa chọn rất ngốc, nhưng cũng rất thật. Cuộc sống đôi khi không làm con người đau bằng nghèo khó, mà làm họ đau bởi cảm giác mình không đủ tư cách để giữ lấy hạnh phúc.
Những năm tháng xa nhau được kể bằng một nhịp văn rất lặng. Không có những màn khóc lóc dữ dội, cũng chẳng có những cuộc kiếm tìm đầy kịch tính. Hai người chỉ tiếp tục sống cuộc đời của mình, trưởng thành trong những ngã rẽ khác nhau, học cách mỉm cười trước cuộc sống. Chỉ có trái tim vẫn lặng lẽ dừng lại ở nơi năm tháng cũ.
Rồi đến khoảnh khắc Lý Trúc khóc sau cánh cửa phòng tắm, còn Trần Húc chỉ đứng lặng bên ngoài. Cậu không gõ cửa liên tục, không hỏi dồn dập, cũng không cố bước vào để chứng minh sự quan tâm của mình. Cậu chỉ đứng đó, như muốn nói rằng khi nào em đủ can đảm mở cánh cửa ấy, anh vẫn sẽ ở đây.
Đôi khi yêu một người không phải là bằng mọi cách bước vào thế giới của họ, mà là đủ dịu dàng để tôn trọng cả những khoảng lặng họ cần nhằm tự chữa lành những vết thương trong lòng.
Đến khi Lý Trúc ôm lấy Trần Húc và thú nhận rằng năm ấy mình chưa từng hết yêu, mọi cảm xúc bị kìm nén suốt những năm tháng dài cuối cùng cũng vỡ òa. Những tổn thương không thể xóa bỏ, thanh xuân cũng không thể quay lại, nhưng Trần Húc chưa từng oán trách. Cậu không hỏi vì sao cô nói dối, cũng không trách những năm tháng mình đã chờ đợi. Cậu chỉ ôm lấy cô, như ôm lại tất cả những điều cả hai từng đánh rơi giữa những cơn mưa của tuổi trẻ.
Có lẽ tình yêu đẹp nhất không phải là cùng nhau đi qua những ngày tháng bình yên, mà là sau khi đã bước qua biết bao bùn đất của cuộc đời, người ấy vẫn nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng như thuở ban đầu.
Mùa mưa đã qua không có những cú bẻ lái giật gân, không lạm dụng hiểu lầm hay những phản diện khiến người đọc căm ghét. Điều khiến câu chuyện ở lại lâu trong lòng chính là sự chân thật. Trần Húc yêu không phải để chiếm hữu, càng không phải để chứng minh giá trị của bản thân, mà chỉ mong người mình yêu có thể sống nhẹ lòng hơn một chút.
Lý Trúc cũng không đại diện cho một nữ chính hoàn hảo, cô chỉ là hình ảnh của rất nhiều người ngoài đời, những người luôn cười rất nhạt, nói rất ít, nhưng trong lòng đã trải qua biết bao trận mưa mà chẳng một ai hay biết.
Khép lại câu chuyện, điều còn đọng lại không phải là từng mốc thời gian hay từng biến cố lớn nhỏ, mà là hình ảnh một chàng trai lặng lẽ đi cạnh một cô gái suốt cả tuổi trẻ, không hối thúc, không rời bỏ, cũng chưa từng xem tình yêu của mình là một sự ban phát. Cuộc đời rồi ai cũng sẽ gặp những mùa mưa, cũng sẽ có lúc tưởng rằng mình phải tự bước hết quãng đường còn lại. Nhưng chỉ cần còn một người nguyện đứng cạnh trong những ngày bầu trời xám nhất, mưa rồi cũng sẽ hóa thành nắng. Có lẽ đó cũng chính là ý nghĩa đẹp nhất của cái tên Mùa mưa đã qua. Không phải vì cuộc đời từ đó không còn giông bão, mà vì cuối cùng cũng đã có một người nguyện cùng nhau đi hết những ngày mưa còn lại.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved