
Tác giả:
Thẩm Úc Bạch
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Sắc,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Chữa lành,
Nhất kiến chung tình,
Nhẹ nhàng,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Biến thái,
HE
Độ dài: 90
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 22
Giới thiệu:
Trên đường về quê cũ, Lý An Nghiêu mềm lòng cứu một thiếu niên có đôi mắt cực kỳ xinh đẹp.
Hắn nói mình không cha không mẹ, ăn sương nằm gió mà lớn lên, là một đứa trẻ lưu lạc.
An Nghiêu tin, nàng cho hắn hơn phân nửa tài sản trên người, mong hắn ngày sau có thể có một chốn về tốt đẹp.
Không ngờ thiếu niên nhìn như vô hại trước mắt lại là s át th ủ tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, Huyết Nhiễm Hồng Trúc.
Sau một thời gian hai người chung sống, Diệp Nhiễm phát hiện mình thay đổi, trở nên không thể khống chế cảm xúc, hay bực bội buồn bực, trong đầu chỉ toàn là tiểu người câm, hắn không thể chấp nhận bản thân như vậy, quyết định ra tay g iết nàng, nhưng cuối cùng, vì không nỡ ra tay, hắn lựa chọn rời xa nàng.
Ngày thứ hai rời xa, hắn hối hận. Trên đường quay lại tìm nàng, hắn thuận tay giải quyết một đám sơn phỉ, nhưng vừa ngước mắt lên thấy tiểu cô nương chạy tới từ đằng xa, “phịch” một tiếng, hắn ngã xuống đất, hốc mắt đỏ bừng.
“Nếu không nhờ có thương đội qua đường cứu, ta đã sớm m ất mạ ng rồi, làm ta sợ muốn c hết.”
Dáng vẻ thiếu niên đáng thương vô cùng, cả người dơ bẩn, như thể vẫn chưa hoàn hồn khỏi cơn hoảng sợ, đôi tay không ngừng run rẩy.
An Nghiêu đau lòng cực kỳ.
Nhưng mà… đám s át t hủ đồng lõa trốn trên cây nhìn thấy hết thảy thì kinh ngạc đến rớt cằm, đây vẫn là Diệp Nhiễm g iết người không chớp mắt sao?
Đến sau này, khi tiểu người câm có thể nói chuyện, đêm đó ánh nến lay động, trên giường, sắc mặt thiếu nữ ửng hồng, run rẩy đến bất tỉnh nhân sự, tiếng khóc nỉ non tinh tế quyến rũ khiến nét mặt thiếu niên sau khi thỏa mãn lại tối sầm xuống, giọng nói khàn khàn mê người, cực kỳ nhẫn nại nói: “Đến đây… kêu lớn tiếng chút.”
***
Mùa xuân năm Nguyên Hòa thứ mười một,
Đối với dân chúng Kinh Quốc, sự tồn tại của hoàng gia vô cùng cao cả và lớn lao. Họ kính sợ Hoàng đế, dành sự yêu mến rất lớn cho các thành viên hoàng tộc. Thế nhưng, chỉ có Công chúa Lý An Nghiêu là bị người ta bỏ ra bên ngoài sự quan tâm, mến mộ ấy.
Bởi lẽ, chỉ vì không thể cất tiếng nói mà kể từ khi lọt lòng, nàng đã bị coi là điềm xấu, nàng ắt sẽ mang xui rủi đến cho hoàng thất, thậm chí là khiến quốc vận lao đao. Thế nên, bao nhiêu năm qua, chưa từng có một ai quan tâm đến nàng, vì ai cũng sợ nếu họ đối xử với nàng tốt hơn một chút hoặc đến quá gần nàng, họ sẽ phải gánh lấy phần xui rủi vốn chỉ thuộc về nàng.
Phụ hoàng chán ghét nàng, chưa từng nhìn đến nàng một lần nào. Huynh đệ tỷ muội trong hoàng thất coi khinh nàng, thường xuyên ức hiếp nàng, chỉ có đôi ba người không được coi trọng mới đứng ngoài sự coi khinh ức hiếp ấy, dửng dưng nhìn nàng bị giẫm đạp. Địa vị của Lý An Nghiêu ở trong cung thấp đến nỗi, đến cả những cung nữ thái giám bình thường nhất cũng có thể gây khó dễ cho nàng.
Dù thế giới này tàn nhẫn với nàng đến thế, nhưng Lý An Nghiêu chưa một lần buông lời o án h ận, cũng chưa từng để mình rơi vào vực thẳm h ận t hù. Nàng có trái tim trong sáng lương thiện, lúc nào cũng mong người khác sống tốt, bất kể đối phương có là người từng ức hiếp nàng.
Từ trước tới nay nàng chỉ có một mong ước nhỏ nhoi, ấy là sẽ có một chốn về, nàng không cần mọi người phải yêu thương nàng, chỉ cần mọi người đừng vứt bỏ nàng là nàng đã mãn nguyện rồi.
Vậy mà, cuối cùng nàng vẫn bị vứt bỏ.
Lần đầu tiên vị phụ hoàng vốn luôn lạnh nhạt, chưa từng nhìn nàng lấy một lần lại hạ thánh chỉ khen ngợi nhân đức của nàng, thậm chí còn đặc cách sắc phong danh hào Cẩm An Công chúa vô cùng cao quý cho nàng. Lẽ ra đây là một chuyện đáng mừng, vì tình yêu thương, sự quan tâm mà Lý An Nghiêu từng mong chờ tha thiết nay đã đến.
Thế nhưng, mục đích thật sự đằng sau những câu từ tán tụng nhân đức và danh hào cao quý được sắc phong ấy lại là: Nàng phải đi hoà thân.
Khoảnh khắc nhận được thánh chỉ, lòng nàng cũng hoá tro tàn, vì nàng biết, nàng đã bị vứt bỏ thật rồi. Từ nay hoàng gia Kinh Quốc không còn chào đón vị Công chúa câm là nàng nữa.
Nàng biết người ta chán ghét nàng, xem nàng là điềm xấu chỉ vì nàng không thể nói. Nàng biết điều ấy chẳng hề công bằng với mình một chút nào cả, thế nên nàng từng cho rằng, chỉ cần nàng lặng lẽ sống tốt phần nàng, sẽ có ngày nàng được người khác nhìn nhận một cách công bằng và bao dung hơn.
Nhưng đến tận hôm nay nàng mới hiểu, bao cố gắng của nàng chẳng khác gì muối đổ bể, họ chưa bao giờ muốn đặt kẻ câm là nàng vào mắt, suốt bao năm qua nàng chưa bị vứt bỏ hoàn toàn là vì họ lười, chẳng thèm nhìn đến nàng.
Cuối cùng, Lý An Nghiêu đã lựa chọn lặng lẽ rời đi.
Có lẽ đây chính là điều táo bạo và liều lĩnh nhất mà vị Công chúa thất sủng như nàng từng làm trong suốt mười mấy năm sống trên cuộc đời này.
Nhưng cũng nhờ rời khỏi hoàng cung, nàng mới gặp được người sẽ nâng niu trân trọng, yêu thương nàng.
Nàng ước mình có thể nói cho người ấy biết tên nàng là gì, nhưng rồi cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ viết tên mình lên lòng bàn tay người ấy, rồi người ấy khẽ nói cho nàng biết:
“Ta tên Diệp Nhiễm.”
…
Lý An Nghiêu gặp Diệp Nhiễm trong một khung cảnh ồn ào và náo loạn vô cùng.
Hắn bị người ta kéo lên đài cao, sau đó mọi người xúm lại đ ánh đ ấm hắn túi bụi. Trên người hắn phủ đầy vết thương lớn nhỏ, không có lấy một tấc da thịt nào lành lặn, đến nỗi hơi thở của hắn cũng trở nên mong manh, dường như chỉ còn lại chút hơi tàn gắng gượng giành lấy sự sống.
Cả cơ thể hắn đều như đã chuẩn bị sẵn sàng để nói lời giã từ với thế giới này, thế nhưng, chỉ có đôi mắt xinh đẹp sâu thẳm kia là chẳng chịu từ bỏ. Khi đôi mắt ấy dừng lại nơi nàng, có một thứ cảm xúc gọi là “không cam lòng” chợt dâng trào mãnh liệt.
Bấy giờ Lý An Nghiêu mới xót xa hiểu ra “đài nô” là gì. Họ là những n ô l ệ thấp kém bị đem ra rao bán đấu giá, nếu không có ai đứng ra mua họ, họ sẽ bị đ ánh đ ập h ành h ạ đến c hết trên đài cao ấy.
Với bá tánh xung quanh, cảnh này nào có lạ lùng gì, họ đã chứng kiến nhiều đến nỗi quen thuộc, lòng cũng trở nên chai sạn, chẳng còn biết tiếc thương hay đau đớn cho đài nô nữa. Còn với nhà quyền quý thích mua vui, đắm chìm trong những khoái cảm khác lạ, cảnh tượng ấy lại khiến lòng họ sục sôi, thoả mãn, chẳng có lý do gì để ra tay cho tạm dừng cuộc vui trước mắt. Chỉ riêng Lý An Nghiêu là chẳng thể nhắm mắt làm ngơ trước cảnh tượng quá đỗi b ạo l ực, tàn nhẫn này.
Thế nên, mặc dù chính bản thân mình còn đang trong tình thế “ốc còn chẳng mang nổi mình ốc”, gần như không còn một xu dính túi, nàng vẫn đứng ra mua Diệp Nhiễm.
Nàng cứu hắn vì nàng không muốn hắn bị đ ánh đ ập, h ành h ạ như thế nữa. Nàng không thể cất lời an ủi hắn, nhưng lòng nàng không ngừng hướng về hắn, chưa từng ngừng cầu nguyện cho hắn.
Chỉ là, nàng không biết, Diệp Nhiễm mà nàng vừa ra tay cứu giúp lại chính là s át th ủ lẫy lừng tung hoành nhiều năm trong giang hồ. Hắn đang làm nhiệm vụ, nào có cần nàng ra tay “mua” hắn thế này?
Hắn cứ ngỡ nàng là kẻ phá đám này chán sống rồi nên mới ngốc nghếch tự dâng m ạng sống của mình vào tay hắn, thế nên, lòng hắn đã đ iên c uồng dâng lên s át t âm với nàng. Thế nhưng, khi nhìn thấy đôi mắt chỉ toàn là sự xót xa cho hắn, khi thấy dáng vẻ yếu ớt đáng thương của nàng, s át t âm kia lại lặng lẽ biến mất không còn chút tăm hơi.
Diệp Nhiễm không thể không thừa nhận rằng, khoảnh khắc cô nàng câm yếu ớt này “cứu lấy” hắn, hắn đã động lòng.
Đường đường là đệ nhất s át th ủ, là kẻ m áu lạnh vô tình, g iết người chẳng ghê tay, ấy thế mà giờ đây, hắn lại được một cô nương nhỏ bé đáng thương bảo vệ bằng tất cả mọi thứ nàng có.
Ngoài sự đồng cảm nực cười gì đó giữa người với người với nhau, hắn chưa từng cảm thấy bản thân thiếu thốn gì. Thế mà, khi Lý An Nghiêu ngước lên nhìn hắn với đôi mắt to tròn sáng ngời, nàng không thể cất lời nói chuyện với hắn, chỉ có thể bối rối “nói” bằng ngôn ngữ ký hiệu, có đôi khi gấp gáp đến nỗi hốc mắt đỏ bừng, ươn ướt… Diệp Nhiễm lại cảm thấy đau lòng không sao kể xiết, như thể có một nơi nào đó trong chính cơ thể hắn cũng đang khuyết thiếu.
Người ta biết đến hắn như là một tên s át th ủ vô tình, t àn n hẫn, g iết người như ngóe. Chính hắn cũng tự thấy, trời sinh hắn đã khiếm khuyết về tình cảm, chẳng có khả năng yêu thương bất kỳ ai trọn vẹn. Nhưng hoá ra, hắn tàn nhẫn vô tình, hắn không biết yêu thương là vì, người có thể đánh lùi sự lạnh lẽo trong lòng hắn, người dạy hắn cách yêu thương còn chưa xuất hiện.
Mùa đông dài khắc nghiệt từng đeo bám dai dẳng nay đã lùi xa, họ đã đợi được sự ấm áp mà họ hằng mong cầu. Lý An Nghiêu chờ được người thật lòng yêu thương, nâng niu trân trọng nàng. Còn Diệp Nhiễm, trái tim tưởng như đã vĩnh viễn chìm trong hầm băng đã được miền đất dịu dàng ôm lấy, vỗ về.
Đông đi xuân đến, từ nay về sau, thế giới của nàng và hắn chỉ còn lại những quyến luyến dịu dàng.
“Nơi tình cảm giao hòa. Cành đào đung đưa duyên dáng, hai người kề vai ngồi trên ghế đá ngắm nhìn sao trời, không cần nói gì, tâm ý đã tương thông.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hạ Vũ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Fanpage: facebook.com/allinreview1402
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved