
Tác giả:
Lý Phức Lễ
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Anh Thảo
Độ dài: 60
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 31
“Tuyết rơi trắng một chiều đông,
Người nghiêng ô đợi, chẳng hay đợi gì.
Bướm qua mặt nước một khi,
Chín năm sóng vẫn thầm thì chưa yên…”
*
Nếu phải chọn một khoảnh khắc để bắt đầu câu chuyện của Lâm Tây Linh và Lương Thời Dã, có lẽ vẫn nên là lần gặp đầu tiên giữa trời tuyết. Hôm ấy, Lương Thời Dã chỉ nhận lời bạn đi đón em gái giúp mình. Một việc rất nhỏ, nhỏ đến mức làm xong có lẽ cũng chẳng cần nhớ. Giữa trời lạnh, anh hơi nâng chiếc ô đen lên và nhìn thấy cô gái đang ngồi một mình trong góc, lạnh đến run nhưng ánh mắt nhìn người lạ vẫn đầy đề phòng.
Anh hỏi cô có muốn đi cùng mình không. Lâm Tây Linh đồng ý. Chẳng ai biết một câu hỏi đơn giản như thế về sau lại kéo dài thành chín năm.
Thật ra lúc quyết định đến nhà Lương Thời Dã, Lâm Tây Linh chỉ muốn thoát khỏi sự sắp xếp của anh trai kế. Cô nghĩ một người đàn ông xa lạ mới gặp một lần chắc cũng chẳng thích có người tự tiện chen vào không gian riêng của mình. Nhưng cô tính sai. Lương Thời Dã đồng ý rất dễ dàng, còn nói mình bận công việc, không thường xuyên trở về, căn nhà ấy phần lớn thời gian có lẽ chỉ có mình cô.
Người bạn trước khi đi đã dặn anh phải chuẩn bị tinh thần, rằng cô em gái này vừa cứng đầu vừa khó chiều, không thích để ý người khác, biết đâu ngày mai đã đòi bỏ đi. Vậy mà một ngày rồi một tháng, cuối cùng ba tháng cũng trôi qua. Lâm Tây Linh vẫn ở đó.
Trong mắt Lương Thời Dã, cô dường như cũng chẳng khó sống chung đến vậy. Cùng lắm chỉ là đấu khẩu lợi hại một chút, lạnh lùng một chút, kén chọn thêm một chút. Người ngoài nghe vào chỉ thấy đó toàn là khuyết điểm, còn anh lại thấy mọi thứ hình như đều có thể chấp nhận được. Có lẽ từ lúc ấy, cán cân trong lòng đã âm thầm nghiêng đi rồi.
Lâm Tây Linh cứ như thế bước vào cuộc sống vốn rất yên ổn của Lương Thời Dã. Hai mươi năm trước đó, anh sống quá thuận遂, đối diện với mọi chuyện bằng sự bình thản gần như lạnh nhạt. Nếu Lương Thời Dã là một mặt hồ không gió, thì sự xuất hiện của cô chính là lần đầu tiên mặt nước ấy biết thế nào là gợn sóng.
Nhưng hồ nước đứng yên một chỗ, còn cánh bướm thì phải bay.
Anh hiểu cô còn trẻ, ngoài kia vẫn còn rất nhiều nơi phải đi, rất nhiều người phải gặp. Những chàng trai trẻ tuổi, nhiệt thành dường như thích hợp với cô hơn. Vì thế dù đã động lòng, Lương Thời Dã vẫn không giữ cô lại.
Sau này Lâm Tây Linh thật sự yêu một người khác. Còn anh vẫn sống cuộc đời của mình, chỉ có một phần tình cảm âm thầm nằm lại nơi cũ. Không ai biết, kể cả cô.
Cho đến ngày gặp lại, cô đã ở trong một mối quan hệ không còn khiến mình hạnh phúc. Những lời hứa bị bỏ quên, cảm xúc bị xem nhẹ, ngay cả một bữa cơm gia đình đã hẹn trước cuối cùng cũng chỉ còn lại sự thất hẹn. Tình cảm nhiều khi không tan vỡ vì một chuyện quá lớn. Nó mòn đi từ những lần thất hứa, từ cảm giác mình luôn phải chờ, phải hiểu chuyện, phải tự tìm lý do thay cho người kia.
Lương Thời Dã nhìn thấy tất cả nhưng không nhân cơ hội bước vào. Anh đã thích cô lâu như vậy, đương nhiên sẽ xót, nhưng chưa từng dùng sự không hạnh phúc của cô để chứng minh rằng mình mới là lựa chọn tốt hơn.
Mãi đến khi Lâm Tây Linh uống đến say, mọi phòng bị dường như cũng theo men rượu mà chậm rãi buông xuống. Lương Thời Dã nhìn cô thật lâu, những lời đã giữ kín suốt bao năm cuối cùng chỉ được gói lại trong một câu hỏi rất khẽ: “Có từng nghĩ đến chuyện đổi một người để yêu chưa?”
Anh hỏi bình thản đến mức tưởng như chỉ thuận miệng nhắc đến một khả năng khác. Nhưng phía sau câu nói nhẹ tênh ấy lại là điều anh đã giấu trong lòng suốt chín năm.
Chín năm đủ dài để một người thay đổi rất nhiều. Vì thế khi biết có một tình cảm đã lặng lẽ đặt lên mình suốt quãng thời gian ấy, Lâm Tây Linh không chỉ bất ngờ mà còn thấy áy náy. Chín năm nghe quá nặng, nặng đến mức người được yêu rất dễ cảm thấy mình mắc nợ.
Nhưng Lương Thời Dã không để cô mang món nợ ấy lên vai. Anh hôn lên mắt cô, nói rằng thích cô là chuyện anh tự nguyện, cô không cần có bất kỳ gánh nặng nào. Khi cô hoài nghi chính mình, anh cũng là người nói cho cô biết rằng cô dũng cảm, kiên cường, và việc một ai đó yêu cô vốn chẳng phải điều khó hiểu.
Điều khiến Lương Thời Dã đáng nhớ vì thế không nằm ở danh xưng một người đàn ông si tình chín năm. Chờ đợi lâu chưa chắc đã đáng ca tụng. Nếu đem thời gian ra làm vốn liếng, biến hy sinh thành lý do buộc người kia phải đáp lại, tình yêu ấy cuối cùng cũng chỉ trở thành một món nợ được bọc bằng vẻ ngoài lãng mạn.
Lương Thời Dã lại không làm vậy. Chín năm là lựa chọn của anh, tình cảm cũng là lựa chọn của anh. Anh không lấy nó làm bằng chứng rằng mình xứng đáng được yêu hơn bất kỳ ai.
Lâm Tây Linh cũng không phải phần thưởng dành cho một người vì đã chờ đủ lâu. Cô vẫn phải tự đi con đường của mình, từng lựa chọn, từng yêu, từng thất vọng rồi mới hiểu điều gì thật sự phù hợp với bản thân. Có những bài học người khác nói bao nhiêu lần cũng vô dụng, nhất định phải tự mình bước qua mới hiểu.
Đến khi quay đầu nhìn lại, điều đáng quý nhất có lẽ không phải là có một người vẫn đứng đó, mà là người ấy từng thấy cô lạnh lùng, khó chiều, đầy gai góc nhưng chưa bao giờ muốn sửa cô thành một phiên bản dễ yêu hơn.
Tuổi trẻ rất dễ khiến con người nhầm giữa mãnh liệt và sâu sắc. Một người làm trái tim đập nhanh chưa chắc là người khiến lòng mình được yên. Một mối quan hệ nhiều giằng co cũng không đồng nghĩa với yêu sâu. Càng trưởng thành mới càng hiểu, được yêu không nên là một cuộc thi xem bản thân có thể chịu đựng được bao nhiêu.
Vậy nên nhìn lại đoạn đường của Lâm Tây Linh và Lương Thời Dã, chín năm cuối cùng cũng chỉ là một con số. Điều đẹp nhất nằm ở chỗ anh đã yêu rất lâu nhưng chưa từng bắt cô trả giá cho sự chờ đợi ấy. Anh để cô đi, để cô sống cuộc đời của mình, và cũng thật sự chấp nhận khả năng cô có thể không bao giờ quay lại.
Tình yêu tử tế có lẽ không nằm ở câu “anh đã đợi em chín năm”, mà nằm ở phần không được nói ra phía sau: Anh đã yêu em chín năm, nhưng chín năm đó là lựa chọn của anh, không phải món nợ của em.
Cánh bướm năm ấy đã rời khỏi mặt hồ, bay qua những nơi nó muốn đến, gặp những người nó muốn gặp. Mặt hồ cũng chưa từng giữ nó lại. Nếu sau tất cả, nó vẫn tự nguyện bay về nơi cũ, thì lần trở về ấy mới thật sự có ý nghĩa.
Bởi yêu một người đến tận cùng không phải là giữ họ bên mình bằng mọi giá. Đôi khi, đó chỉ là dù rất muốn họ ở lại, vẫn đủ dịu dàng để hiểu rằng tình yêu chưa bao giờ cho ta quyền quyết định thay cuộc đời của một người khác.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nguyệt Quý
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Fanpage: facebook.com/allinreview1402
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved