
Tác giả:
Hồ Bất Phó
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
Al_Thạch Bạch
Độ dài: 214
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 11
Giới thiệu:
Sau khi mất đi vị giác và bị đuổi khỏi nhà, Trần Nhiễm có được Hệ thống Trù Thần.
Chỉ cần đi làm thuê khắp nơi, cô không chỉ khôi phục được vị giác, mà còn học được những kỹ thuật nấu ăn đỉnh cao.
Chuyện tốt như vậy, mau bắt lấy thôi!
Làm việc tại trường mẫu giáo:
Không chỉ các bạn nhỏ ăn uống ngon miệng, mà ngay cả các phụ huynh cũng vậy. Một nhóc tì hơn hai trăm tháng tuổi, chỉ nếm thử một miếng cơm ở trường mẫu giáo, vậy mà đã tự nguyện đến bếp thực tập rồi.
Cái gì? Anh nói muốn “mượn” con tôi một chút, chỉ để vào trường mẫu giáo nếm thử thức ăn thôi sao?
Làm thuê tại đồn cảnh sát:
Từ khi đầu bếp Trần đến làm việc tại nhà bếp, số người oán hận vì tăng ca giảm hẳn, mức độ hạnh phúc khi làm nhiệm vụ cũng tăng cao. Thậm chí còn dễ dàng lấy lời khai của tội phạm hơn lúc trước.
Khoan đã, anh nói anh tự thú hả? Thật sao? Nhưng hôm nay đầu bếp xin nghỉ rồi mà… Khoan đã! Đã tự thú rồi thì không được rút lại đâu!
Làm thuê tại đoàn làm phim của chương trình tạp kỹ:
Rõ ràng đây là một chương trình tạp kỹ nấu ăn với sự góp mặt của các ngôi sao đình đám, vậy mà tại sao mọi người lại dán mắt vào suất ăn của nhân viên vậy? Khoan đã, cơm hộp đó là của nhân viên đấy, ảnh đế ơi! Thì ra người lén lút xuất hiện sau bếp bấy lâu nay chính là ngôi sao ca nhạc đang… trộm cơm hộp?
Hóa ra ánh mắt thèm thuồng khi livestream chỉ là diễn xuất, còn trộm cơm hộp sau giờ quay mới là biểu hiện chân thật!
Mỗi lần đi làm thuê, tay nghề nấu nướng của Trần Nhiễm đều khiến thực khách mê mẩn.
Là đầu bếp trẻ tuổi nhất lọt vào hàng ngũ đỉnh lưu, các đầu bếp khác có thể bỏ tiền ra đặt chỗ trước, thậm chí dùng “hoàng ngưu” (dân phe vé) để mua suất ăn, nhưng chỉ có món ăn của cô, không có duyên thì chắc chắn không tài nào nếm được.
Mượn con để vào nhà trẻ, lén lút trà trộn vào chỗ làm thuê, thậm chí còn ngụy trang thành nhân viên công tác... Tất cả chỉ để nếm thử món ăn mà cô nấu.
Vậy mà ngay khi mọi người vất vả trà trộn thành công thì có người phát hiện, đầu bếp lại đổi chỗ làm thuê rồi!
Lưu ý: Nam chính thuộc kiểu người mê gái, nhưng bối cảnh xuất hiện tương đối muộn.
***
Trần Nhiễm sinh ra trong một gia đình có truyền thống nấu nướng lâu đời, trong mắt các thành viên trong gia tộc, cô chính là hạt giống tiềm năng để bồi dưỡng nên thần bếp đời tiếp theo.
Bản thân Trần Nhiễm cũng từng nghĩ rằng cuộc sống đã quá ưu ái mình, cô được cụ cố yêu thương, có gia đình êm ấm, hơn nữa chính cô cũng rất thích nấu ăn, có được điều kiện để phát triển ước mơ như thế này là quá tốt.
Nhưng rồi, sau hai ba năm đi xa để tu nghiệp, Trần Nhiễm phát hiện mình đã hoàn toàn bị mất vị giác. Đối với một người đang nuôi dưỡng ước mơ trở thành đầu bếp mà nói, đây chẳng khác nào một người đàn sĩ mất đi đôi tay, hay một nhiếp ảnh gia mất đi đôi mắt của mình. Kéo theo sau đó là gia đình tan vỡ, bố cô lừa mẹ trắng tay, cả cụ cố cũng đuổi cô ra khỏi nhà.
Nhưng trời không tuyệt đường người, ngay khi vừa bị kéo ra ngoài, Trần Nhiễm đã thức tỉnh hệ thống thần bếp. Nó nói với cô rằng, chỉ cần chăm chỉ đi làm công, nó sẽ cho cô đủ tiền để mở một nhà hàng cho riêng mình. Trong khoảng thời gian đó, hệ thống còn giúp cô nêm nếm gia vị, hoặc là hướng dẫn cho cô một số kỹ thuật, còn những thứ còn lại, tất cả đều phải phụ thuộc vào kỹ năng nấu nướng mà cô rèn luyện được từ nhỏ đến lớn.
Đối với chuyện này, Trần Nhiễm tỏ ra rất lạc quan. Cô không đi đâu xa, mà chọn luôn nhà trẻ đang tuyển đầu bếp tạm thời nằm ngay đằng sau nhà hàng của nhà họ Trần.
Kể từ đó, con đường vừa làm thuê vừa thăng hạng tay nghề lẫn danh tiếng của Trần Nhiễm bắt đầu.
Món đầu tiên mà cô làm với sự giúp sức của hệ thống chính là thịt bò xào tỏi, một món ăn bình dân không hơn không kém. Người đầu tiên chịu ảnh hưởng của món ăn là một đứa nhóc kén ăn nghiêm trọng, vậy mà hôm đó lại ăn hết sạch phần cơm của mình, lại còn xin gấp đôi, khiến hiệu trưởng lẫn giáo viên mừng đến phát khóc.
Cả phụ huynh lẫn blogger ẩm thực đều tìm tới, sau khi nếm thử tay nghề của Trần Nhiễm thì nhớ mãi không quên, thậm chí còn có một cô bé tình nguyện xin vào làm phụ bếp thực tập cho cô. Ai có con nhỏ thì còn có thể vào ăn một miếng, ai không có thì đành “mặt dày” đi mượn con.
Ngay khi trường mẫu giáo nọ lên top tìm kiếm, thì công thần Trần Nhiễm đã xin nghỉ việc, tiếp tục chuyển đến nhà bếp của đồn cảnh sát để làm việc.
Hệ thống nói rồi, miễn sao không làm đầu bếp riêng, chỉ đi làm công là được. Cô còn trẻ, có thể tự do đi đây đi đó, khi nào kiếm được một khoản rồi an cư lạc nghiệp sau cũng được.
Với sự trợ giúp từ hệ thống, cộng thêm việc không ngừng nâng cao tay nghề hiện có, rất nhanh sau đó, danh tiếng của Trần Nhiễm đã dậy sóng trên các trang mạng ẩm thực. Nhà bếp đồn cảnh sát, mở hàng ăn vặt để ngụy trang bắt trộm, dùng đồ ăn ngon dụ hung thủ quay lại, đến show tạp kỹ chạy việc, khiến các diễn viên phải vứt bỏ sạch sẽ hình tượng để ăn cơm cô làm.
Rồi lại đến quán KTV làm ăn ngay thẳng nhưng đang trên bờ vực phá sản, rồi một võ đường hiu quạnh không ai hỏi thăm. Cô được đầu bếp danh tiếng thu nhận làm đệ tử, kỹ năng cũng ngày một tăng lên.
Nấu ăn không chỉ đơn giản là để ăn, chiều lòng người khác hay kiếm tiền. Đó là niềm đam mê của Trần Nhiễm, là lý do mà từ bé đến lớn cô chưa bao giờ từ bỏ, là hành vi lặp đi lặp lại mỗi ngày, dần dần trở thành một thói quen cố hữu, thấm sâu vào trong xương tủy.
Cô không thể nếm được vị của món ăn, nhưng mọi người thì lại có thể. Biểu cảm thỏa mãn, thán phục, ngỡ ngàng, yêu thích… của họ, đều là thật. Những lời khen ấy là thật, cả hành động thi thoảng lại chạy đến chỗ cô làm việc để tranh ăn cũng là thật.
Bố không yêu cô, tình yêu của cụ cố là giả dối, còn của mẹ thì quá yếu đuối, nhưng những việc này đều không còn quan trọng nữa.
Khi bị đuổi ra khỏi nhà, Trần Nhiễm chỉ mới hai mươi hai tuổi. Kể từ lúc đó, cô chưa bao giờ từ bỏ đam mê, chưa bao giờ ngừng cầm muôi, chưa bao giờ phụ lòng những người yêu mến cô. Cho đến tận năm ba mươi tuổi, cô vẫn còn nấu nướng.
Có lẽ Trần Nhiễm của thuở ấy sẽ không bao giờ ngờ được rằng, sau này cô sẽ có một cơ ngơi riêng, một sự nghiệp riêng và cả một người đàn ông tình nguyện ở bên bầu bạn, giúp đỡ, làm hậu phương cho cô.
Như một ai đó đã nói rằng: “Bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy mình lớn lên, giống như bạn không thể nhìn thấy cỏ đang mọc. Nhưng sau một khoảng thời gian dài, nếu nhìn lại, bạn sẽ thấy mình đã cao lớn đến nhường nào.”
Trần Nhiễm cũng thế, cũng là một nhành cỏ không ngừng vươn lên, hướng về phía ánh mặt trời, để một ngày nào đó có thể vươn cao, kiêu hãnh nở hoa.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhân Mã Hoa Cát
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved