logo
REVIEW>> HẢI ĐƯỜNG PHÙ HOA
hai-duong-phu-hoa
Tìm truyện

HẢI ĐƯỜNG PHÙ HOA

Tác giả:

Nỉ Nỉ

Độ dài: 194

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 35

Giới thiệu:

“… Bắt đầu từ năm bao nhiêu tuổi?”

“Cái gì cơ ạ?”

“Đàn.” Anh nhìn đăm đăm vào màn đêm trôi qua ngoài cửa sổ, không dám nhìn cô, càng không thể thốt ra hai chữ mà mình thực sự muốn hỏi: “Cho khách nghe.”

Tây Đường ngẩn người, rồi chợt hiểu anh đang hỏi điều gì.

“16 tuổi.” Giọng cô thấp xuống như rơi vào cát bụi.

“Có đau không?” Anh đột ngột hỏi.

Tây Đường không kịp phản ứng: “Dạ?”

“Có…” Giọng anh thấp đến mức gần như không nghe thấy: “Có ai từng làm em đau chưa?”

“Lý Sùng Xuyên.” Cô gọi thẳng tên anh: “Anh đang xót xa cho tôi đấy à?”

***

Có những người, từ khi sinh ra đã thuộc về nhau. Nhưng cũng có những người phải đi qua nửa đời người, nếm trải đủ gió giông mới gặp được người khiến mình muốn nắm tay đi cùng thật lâu.

Một triều đại cũ rối ren, một thời đại mới ngập tràn hy vọng.

Tây Đường và Lý Sùng Xuyên gặp nhau nơi cây cầu nối liền hai bờ lịch sử, quay đầu lại là khói bụi của một thời đại kéo dài hàng ngàn năm lịch sử đang dần lụi tàn, bước tiếp là tương lai mịt mù còn chưa kịp thành hình.

Tây Đường, muốn nghe cho mỹ miều thì người ta gọi cô là cô ba của công quán Hoa Phù, nhưng chỉ cần lột lớp vỏ mỹ miều ấy đi, ai cũng hiểu, cô chỉ là một cô đào lầu xanh của triều đại cũ, không hơn không kém.

Cô đã sớm quên mất đi mình sinh ra ở một nơi như thế nào, chỉ biết, từ khi có trí nhớ cho đến nay, cô đã ở công quán rồi. Phải đến sau này cô mới nghe nói, cô được mua từ tay của một gã n ghiện goá vợ.

Khi ấy, cô chỉ đáng giá bằng một bao gạo lứt.

Kể từ khi được mua về công quán, cuộc đời của Tây Đường luôn gắn liền với tiếng đàn, tiếng hát và cả những cuộc mua bán trần trụi không cần che giấu. Vì trong cái công quán này, từ thứ nhỏ nhất cho đến lớn nhất, thậm chí cả con người… cũng đều được định giá.

Tây Đường lớn lên ở cái chốn phong trần lắm thị phi này, bản lĩnh có vẻ “to lớn” và hữu dụng nhất mà cô luyện được là “tính kế”. Vì từ rất sớm cô đã được dạy rằng, đàn bà trong cái công quán này, nếu không bận tâm tính kế người khác thì cũng là bị kẻ khác tính kế.

Chỉ cần còn sống, đặc biệt là sống nơi đây, không một ai có thể chạy thoát hai chữ “tính kế”.

Phận gái trong thời loạn lạc chẳng khác nào cánh hoa chìm nổi trong dòng nước chảy xiết, dường như chỉ có thể bám víu vào từng “khúc gỗ mục” đàn ông để cầu một con đường sống. Tây Đường không dám nhận bản thân thanh cao hơn ai, cũng không dám nói bản thân trong sạch ra sao. Chính cô cũng đang vật lộn từng ngày chỉ vì một ngày có thể rời khỏi công quán.

Cho đến ngày cô gặp được Lý Sùng Xuyên.

Anh là Tham mưu Bộ tư lệnh cảnh bị Vân Kinh, là công tử quân phiệt đời thứ hai, là sự tồn tại mà mọi “ả đào” trong công quán này không bao giờ có thể chạm đến.

Thật ra, từ những khoảnh khắc đầu tiên gặp mặt, Lý Sùng Xuyên đã biết Tây Đường không giống những cô gái khác trong công quán Hoa Phù này.

Trong đôi mắt cô là thứ ánh sáng cố chấp và kiên định, là đôi mắt của một người có hoài bão lớn lao, có khao khát mãnh liệt được bước ra khỏi cánh cổng kiên cố này để ngắm nhìn thế giới ngoài kia. Có lẽ, thân phận là bức tường ngăn cách cô với bên ngoài, nhưng anh biết, sẽ có ngày cô mở được cánh cổng kiến cố kia ra, phá được bức tường ngăn cách này, để thật sự bước ra ngoài thế giới mà cô hằng mong chờ.

Cô lớn lên ở cái chốn thị phi, bị xem là nhơ nhớp nhất. Cô đã nghe đủ mọi lời cay nghiệt, sống trong những ngày gian khổ nhất và chứng kiến những mặt tăm tối nhất của lòng người.

Nhưng tâm hồn cô không chỉ không mảy may bị những thứ ấy vấy bẩn, trái lại, cô còn như một đoá hải đường cố chấp nở hoa từ đống tro tàn của thời cuộc, sau đó lại vật lộn từng ngày chỉ để nở rộ, phơi bày vẻ đẹp rực rỡ đến nao lòng của mình.

Tây Đường khiến anh nhớ đến gốc mộc lan từng bầu bạn với anh suốt cả tuổi thơ vô âu vô lo. Nó cũng từng kiên cường vượt qua mùa đông dài giá rét ở phương Bắc, đợi được đến kỳ nở hoa giữa đêm hè ở Vân Kinh. Chỉ khác là, gốc mộc lan kia được nuôi dưỡng bằng dưỡng chất của đất trời, còn Tây Đường lại đợi ngày nở rộ trên chính mảnh đất cằn cỗi là quá khứ khói bụi của chính mình.

Người ngoài không biết thì đều nói là Tây Đường trèo cao, một ả đào như cô nào có xứng với cậu út quân phiệt như Lý Sùng Xuyên? Nay được anh để mắt đến, may mắn được bầu bạn cùng anh là phúc phần, cô cũng nên tự biết thân phận mình. Nhưng thật ra, trong chuyện tình này, người sa vào trước không phải là cô, mà là anh.

Ngay từ lần gặp đầu tiên, ánh nhìn của anh đã thuộc về cô.

Là anh bất giác nhớ đến cô. Là anh không nhịn được mà bận tâm đến cô hết lần này đến lần khác. Là anh không ngừng phá vỡ nguyên tắc của mình vì cô.

Người ta chỉ thấy Tây Đường may mắn được Lý Sùng Xuyên gửi đến một phần lễ xuất cục rất hậu, được anh chuộc thân, được anh bảo vệ dưới đôi cánh cường thế của mình. Nhưng họ lại không thấy cô đã thay đổi anh ra sao.

Anh là lối thoát mang cô ra khỏi chốn thị phi, cô là miền dịu dàng mang anh ra khỏi những tháng ngày chỉ biết đến tiếng khói đạn.

Đối với Lý Sùng Xuyên, cô là chốn bình yên, là nơi nương náu. Còn đối với Tây Đường, anh là người dẫn dắt cô ra khỏi bóng tối, tháo gỡ gông cùm mà cô phải đeo suốt những năm qua, để cô được bước ra ngoài ngắm nhìn thế giới mà cô từng tưởng tượng vô số lần.

“Em biết anh không tin em, nhưng em vẫn muốn nói cho anh hay…”

“Em có tình với anh.”

Tây Đường cũng không biết mình đã thay đổi vì anh từ lúc nào. Có lẽ là khi anh cứu một người rất quan trọng với cô mà chẳng ngần ngại gì, có lẽ là khi anh vớt cô lên khỏi hồ sen, cũng có lẽ là khi… anh xót thương cho quá khứ của cô, anh kể cô nghe về những năm tháng làm phi công, anh đưa cô đi ngắm hoàng hôn trên tầng không…

Tây Đường từng tự hỏi, nếu cô chỉ là một cô gái bình thường không xuất thân từ chốn phong trần, nếu anh không phải là thiên chi kiêu tử nhà quân phiệt mà chỉ là một cậu sinh viên bình thường mang đầy hoài bão, hoặc nếu ngày ấy họ không gặp nhau trong công quán giữa những âm thanh hỗn độn kia… thì liệu con đường mà họ phải đi qua có gian nan nhường này không? Liệu con đường ấy có dễ dàng hơn chăng?

Nhưng rồi cô lại thở dài vì chợt nhận ra, mỗi một con người hiện diện trong thời đại này đều là một chứng nhân lịch sử, là một phần quan trọng không thể đổi khác hay khuyết thiếu làm nên thời đại. Nếu cô chỉ là một cô gái bình thường, nếu anh chỉ là một sinh viên bình thường, họ sẽ không bao giờ gặp nhau, bất kể là ở đâu đi chăng nữa. Vì cô là Tây Đường của công quán Hoa Phù, vì anh là Tham mưu Bộ tư lệnh cảnh bị Vân Cảnh, nên ngày ấy họ mới gặp được nhau.

Tuy số phận khéo léo sắp đặt cuộc gặp gỡ ấy, nhưng là họ nhìn về phía đối phương, đồng thời không quên kiên định tiến về phía trước, nên mối duyên này mới được kéo dài, họ mới không bỏ lỡ đối phương.

Chỉ là, trước dòng xoáy cuộn quay dữ dội của thời đại, tiếng yêu trở nên quá nhỏ bé để trở thành tất cả, mọi lời hứa hẹn họ có thể trao cho đối phương chỉ còn lại một chữ “đợi”.

Anh hứa sẽ trở về vào một ngày không xa khi chiến loạn bình ổn, cô hứa sẽ đợi ngày anh trở về gặp cô.

Anh sẽ trở về, chắc chắn phải trở về.

Vì Tây Đường của anh vẫn đang đợi anh.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cindaquil

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN