
Tác giả:
Vu Phồn Phồn
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Bích Sơn
Độ dài: 45
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 14
Người ta thường nói đời người quý nhất là hai chữ “an ổn”, nhưng kỳ thực an ổn chưa chắc đã là ở trong một căn nhà lớn, có cơm ăn áo mặc, càng không phải cứ có người bên cạnh thì sẽ được xem là có nơi nương tựa. Có những người cả đời sống giữa phú quý nhưng lòng chẳng nơi nào để về, cũng có những kẻ đã mất sạch tất thảy, cuối cùng lại nhờ một lần gặp gỡ mà tìm được con đường của chính mình.
Thi Nguyệt Dung vốn chỉ là một cô nương bình thường, từng có phụ mẫu yêu thương, có muội muội quấn quýt bên người, gia cảnh tuy chẳng dư dả nhưng ít nhất vẫn còn một mái nhà để trở về. Một hồi biến cố lại khiến những thứ tưởng chừng bình thường nhất ấy lần lượt rời khỏi nàng, phụ thân qua đời, mẫu thân bệnh nặng chẳng qua khỏi, muội muội phải gửi cho người khác nuôi dưỡng, còn nàng vì muốn sống tiếp mà bán mình vào Trấn Quốc tướng quân phủ, trở thành di nương của đại công tử Tạ Doãn Khởi.
Tạ Doãn Khởi vốn là trưởng tử Tạ gia, nhưng vì ngoài ý muốn mà tâm trí mãi dừng lại ở thuở hài đồng. Nói là phu quân của Thi Nguyệt Dung, phần lớn thời gian hắn lại giống một đứa trẻ cần nàng chăm sóc hơn. Thế nhưng chính cuộc sống tưởng như bất hạnh ấy ban đầu lại khiến nàng cảm thấy yên lòng, bởi Tạ Doãn Khởi tính tình đơn thuần, thật lòng thích nàng, cũng thật lòng dựa dẫm nàng.
Một nữ tử vừa mất đi tất cả, trong hoàn cảnh ấy còn có thể cầu gì hơn?
Có mái nhà che mưa chắn gió, có cơm ăn, có người cần mình, dường như cũng đã đủ để nàng chấp nhận sống hết một đời. Chỉ là vận mệnh vốn chẳng bao giờ chịu để người ta tính toán dễ dàng đến vậy, Lương Dặc Hành xuất hiện giữa lúc Thi Nguyệt Dung còn đang cố ép mình trở thành một “Nguyệt di nương” an phận.
Một người là Cảnh Vương thế tử sinh ra đã đứng trong hàng ngũ hoàng thân, một người lại chỉ là nữ tử được mua vào phủ làm thiếp, thân phận chênh lệch đến mức bình thường vốn chẳng nên có quá nhiều giao tập. Thi Nguyệt Dung hiểu rõ điều ấy, cho nên ngay từ lần đầu thật sự đối mặt, nàng đã biết người này quá mức chói mắt, càng hiểu một người như hắn càng ít dính líu càng tốt.
Đáng tiếc Lương Dặc Hành lại không nghĩ vậy.
Hắn đã từng gặp Thi Nguyệt Dung từ trước khi nàng biết hắn là ai, cũng bởi vậy mà hắn nhìn thấy một mặt hoàn toàn khác với dáng vẻ ngoan ngoãn nàng cố tình bày ra trong Tạ phủ. Thi Nguyệt Dung không phải nữ tử không có tâm tư, càng không phải người cam chịu số phận, nàng biết tính toán, biết cúi đầu đúng lúc, biết nhẫn nhịn để đổi lấy lợi ích lâu dài, mà Lương Dặc Hành chẳng những không ghét những điều ấy, ngược lại càng nhìn càng thấy thú vị.
Có lẽ ái tình ban đầu vốn chẳng cần quá nhiều lý do. Có người động lòng vì dung mạo, có người vì một khoảnh khắc mềm yếu, có người lại chỉ vì vô tình nhìn thấy một mặt của đối phương mà người khác chưa từng nhìn thấy. Với Lương Dặc Hành, Thi Nguyệt Dung hấp dẫn hắn chính ở điểm ấy.
Nàng nhìn tưởng mềm nhưng xương cốt lại cứng, nhìn tưởng an phận nhưng từ sâu trong lòng chưa từng thật sự chịu khuất phục, có thể cúi đầu trước hoàn cảnh nhưng tuyệt đối không cam lòng giao cả đời mình cho hoàn cảnh định đoạt. Chính bởi vậy, cảm giác ban đầu của Lương Dặc Hành với nàng chưa chắc đã gọi là yêu, nó gần với tò mò, hứng thú và một chút thiên vị vô thức hơn.
Nhưng giữa người với người, thứ đáng sợ nhất đôi khi chẳng phải vừa gặp đã yêu sâu đậm, mà là mỗi ngày tiến gần thêm một chút, đến khi quay đầu mới nhận ra đã quen với sự tồn tại của đối phương từ bao giờ.
Biến cố liên quan tới muội muội cũng chính là bước ngoặt khiến Thi Nguyệt Dung không thể tiếp tục làm một di nương chỉ biết yên ổn sống trong hậu viện. Từ một nữ tử gần như chẳng có thế lực gì trong tay, nàng bắt đầu dùng những gì mình có để tìm người, dùng tiền, dùng quan hệ, dùng những phụ nhân phố phường mà trong mắt kẻ quyền quý chẳng đáng nhắc tới, từng bước tạo thành mạng lưới tin tức thuộc về chính mình.
Thi Nguyệt Dung không đột nhiên biến thành một nữ nhân thông thiên triệt địa, càng không nhờ Lương Dặc Hành chống lưng rồi một bước lên mây. Nàng vẫn sợ, vẫn yếu thế, vẫn phải cân nhắc từng bước, nhưng bắt đầu hiểu rằng muốn bảo vệ người mình thương thì chỉ dựa vào lòng tốt của kẻ khác là chưa đủ. Cũng chính trong quá trình ấy, Lương Dặc Hành dần nhìn nàng bằng một ánh mắt khác, từ hứng thú với một nữ tử có chút tâm cơ, đến thật sự nhìn thấy năng lực và chí hướng ẩn sau vẻ ngoài mềm mại của nàng.
Một nam nhân thật sự yêu một nữ nhân là như thế nào?
Có lẽ không chỉ là muốn che chở nàng khỏi mọi mưa gió, mà còn phải nhìn thấy năng lực của nàng, tôn trọng việc nàng muốn làm, dù trong lòng có ý muốn thay nàng giải quyết tất cả cũng vẫn chịu lùi lại một bước để nàng tự đi con đường của mình.
Lương Dặc Hành với Thi Nguyệt Dung dần trở thành như vậy, còn Thi Nguyệt Dung muốn thật sự mở lòng với hắn lại khó khăn hơn nhiều.
Nàng từng mất hết mọi thứ chỉ trong một thời gian ngắn, cho nên không dễ dàng tin tưởng thứ gọi là “vô điều kiện”. Với nàng, đã nhận thì phải trả, đã nhờ vả thì phải có giá, mọi mối quan hệ dường như đều cần một thứ gì đó làm căn cứ mới khiến nàng cảm thấy an tâm. Bởi vậy khi chủ động tìm Lương Dặc Hành cầu một con đường lui, điều nàng nghĩ đến vẫn là một cuộc “giao dịch”, thậm chí có thể đem chính mình ra làm cái giá để đổi lấy sự bảo toàn cho hai tỷ muội.
Nhưng Lương Dặc Hành lại nói với nàng một điều rất đơn giản, không có giao dịch, hắn vẫn sẽ cứu nàng.
Một người quen tính toán được mất để bảo vệ bản thân, một người lại muốn nàng hiểu rằng trên đời có những sự bảo hộ chẳng cần lấy bất cứ thứ gì ra trao đổi. Khoảng cách giữa hai người cũng từ đó dần thu hẹp, nhất là khi Thi Nguyệt Dung nhận ra Lương Dặc Hành dưới vẻ ngoài phong lưu, tự tin vẫn có những nơi yếu đuối chẳng muốn người khác chạm tới, nàng không chế giễu, cũng chẳng dò hỏi, chỉ dùng cách tự nhiên nhất để tiến gần thêm một bước.
Có những lúc con người động lòng chẳng phải vì đối phương làm chuyện gì kinh thiên động địa, mà chỉ bởi khoảnh khắc bản thân lộ ra phần yếu đuối nhất, người kia vẫn không lựa chọn tránh xa.
Thi Nguyệt Dung từng được phụ mẫu yêu thương, từng được muội muội liều mình bảo vệ, cho nên dù cuộc đời khiến nàng trở nên cẩn trọng, nàng vẫn là một người rất biết yêu người khác. Lương Dặc Hành thì trái ngược, hắn sinh ra trong phú quý, có thân phận khiến người đời phải ngưỡng vọng, nhưng gia đình lại chưa từng cho hắn cảm giác thuộc về trọn vẹn. Thứ hắn thiếu nhất chưa bao giờ là quyền lực hay tiền tài, mà là một người thật lòng lựa chọn hắn.
Thi Nguyệt Dung vừa vặn có thứ hắn thiếu.
Nếu lúc đầu hắn thích trêu nàng vì thấy nàng thú vị, thì về sau hắn đã bắt đầu muốn đứng trong tương lai của nàng. Hắn biết nàng muốn thoát khỏi thân phận di nương, muốn tìm lại người thân, còn có những việc nhất định phải tự mình hoàn thành, nhưng không dùng thân phận thế tử để ép nàng dựa vào mình, càng không xem những mong muốn ấy là chuyện chẳng đáng nhắc tới.
Còn Thi Nguyệt Dung cần một người cứu mình sao? Có chứ, nhưng nàng càng cần một người có thể cứu nàng khi cần thiết, sau đó vẫn chịu buông tay để nàng tự đứng lên.
Lương Dặc Hành từng tặng nàng một cây trâm hải đường, món đồ tưởng chẳng có gì đặc biệt lại được Thi Nguyệt Dung âm thầm giữ lại, dù khi túng thiếu nàng có thể đem những trang sức khác đi cầm cố để đổi lấy tin tức về muội muội. Tựa như tình cảm giữa hai người, ban đầu chẳng ai chịu nói rõ, một người vẫn quen miệng trêu chọc, một người vẫn cố giữ khoảng cách, nhưng qua từng lần gặp gỡ và sóng gió, có những thứ đã bén rễ trong lòng từ lúc nào chẳng hay.
Lương Dặc Hành cũng từ một thế tử ban đầu chỉ vì hứng thú mà tìm đến nàng, dần trở thành người hiểu nàng muốn gì và nguyện tôn trọng con đường nàng lựa chọn. Hắn có thể ghen tuông, có thể bực bội, nhưng chưa từng muốn tình yêu trở thành sợi dây trói buộc nàng, bởi thứ tình cảm ban đầu vốn chỉ là hứng thú đã sớm biến thành thấu hiểu, bảo hộ và công nhận.
Mà Thi Nguyệt Dung cũng chưa từng vì yêu hắn mà từ bỏ những điều nàng vốn trân quý. Trong lòng nàng còn có phụ mẫu đã mất, có muội muội, có những nữ tử đang cùng nàng tìm một con đường sống, càng có cuộc đời mà nàng muốn tự mình làm chủ. Lương Dặc Hành không trở thành toàn bộ thế giới của nàng, nhưng điều đáng quý là hắn lại yêu chính một Thi Nguyệt Dung như vậy.
Có người xem ái tình là sở hữu, có người cho rằng yêu một người thì trong lòng đối phương phải đặt mình lên trên tất cả, thế nhưng thứ tình cảm trưởng thành hơn có lẽ lại nằm ở việc chấp nhận rằng trong lòng người mình yêu vẫn còn rất nhiều điều quan trọng khác. Không cần tranh giành vị trí cao thấp, cũng chẳng nhất thiết phải trở thành lẽ sống duy nhất của nhau, chỉ cần trên con đường mỗi người lựa chọn vẫn luôn có một vị trí dành cho đối phương.
Thi Nguyệt Dung trước sau vẫn là người tự cứu lấy mình, Lương Dặc Hành chỉ khiến con đường nàng lựa chọn bớt đi vài phần cô độc. Nhưng đoạn tình cảm này cũng chưa bao giờ chỉ có một mình nàng được cứu rỗi, bởi nếu nhờ hắn, Thi Nguyệt Dung dần hiểu trên đời vẫn tồn tại một loại bảo hộ không cần tính toán trao đổi, thì nhờ nàng, Lương Dặc Hành cũng lần đầu biết được cảm giác có một người thật lòng để tâm đến mình, không bởi thân phận Cảnh Vương thế tử, càng chẳng vì quyền thế sau lưng hắn.
Đời người kỳ thực rất lạ, có những người xuất hiện để dạy người ta trưởng thành, có người đến rồi đi chỉ để lưu lại một đoạn ký ức, cũng có người chẳng hề thay đổi vận mệnh của ta theo cách kinh thiên động địa nào, họ chỉ lặng lẽ đồng hành, để khi trải qua hết thảy hỷ nộ ái ố, quay đầu lại vẫn biết trên thế gian này còn một người hiểu mình.
Thi Nguyệt Dung không cần Lương Dặc Hành biến nàng thành một đóa hoa được nâng niu trong phủ thế tử, hắn cũng không cần nàng từ bỏ tất cả để chứng minh tình yêu. Một người muốn bước ra khỏi bức tường từng giam giữ mình, một người vừa vặn chịu đứng bên ngoài chờ nàng tự bước tới, không thay nàng lựa chọn, cũng không ép nàng phải trở thành một người khác.
Bởi vậy đến tận cùng, điều đẹp nhất giữa Thi Nguyệt Dung và Lương Dặc Hành không chỉ là hai người có thể ở bên nhau, mà là trước khi gặp nhau, một người không biết trên đời có thứ tình cảm chẳng cần tính toán được mất, một người chưa từng biết bản thân cũng có thể có một mái nhà để trở về.
Sau khi gặp nhau, họ mới dần hiểu rằng duyên phận tốt nhất không phải tìm được một người thay mình chống đỡ cả nhân sinh, mà là giữa hồng trần rộng lớn, gặp được một người hiểu mình, thương mình, không ngăn mình đi đến nơi muốn đến, nhưng vẫn nguyện cùng mình đi hết quãng đường còn lại.
____
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Fanpage: facebook.com/allinreview1402
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved