
Tác giả:
Tổng Công Đại Nhân
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Cổ đại,
Xuyên sách,
Trùng sinh,
Huyền huyễn,
Kiếm hiệp,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Vả mặt,
Ấm áp,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 170
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 89
Giới thiệu:
Khi Tiên Dao c hết trong bí cảnh, nàng mới biết mình là nhân vật nữ chính trong một câu chuyện ngọt sủng. Trong nguyên tác, nàng chỉ là một cô nương ngốc nghếch, có tấm lòng thánh mẫu, chỉ biết cản trở người khác và gây họa.
Nam chính là sư tổ của nàng, người có thân phận mạnh nhất trong truyện, nhưng dường như chỉ tồn tại để làm vú nuôi chùi mông cho nàng. Vì vậy, khi nữ chính xuyên sách xuất hiện, nàng đương nhiên bị so sánh và bị vứt bỏ.
Sư tổ bị cuốn hút bởi nữ chính mạnh mẽ và kiên định, người thân và bạn bè cũng bắt đầu chán ghét nàng, thay vào đó lại yêu thích nữ chính xuyên sách, nàng lập tức từ một tiểu sư muội xuất sắc trong tông môn trở thành mục tiêu công kích.
Tiên Dao: “Vai hề lại là chính ta.”
Tin tức chấn động này khiến việc nàng sống lại thành một yêu nữ thuộc ma tộc cũng không còn khó tiếp nhận như vậy nữa.
Nhìn thấy Ma Quân, người trước đây luôn đối đầu với nàng, giờ lại trở thành cấp trên, Tiên Dao không khỏi cảm thấy mê mang.
Ma Quân này ít khi xuất hiện, thực tế lại khác xa với hình tượng trong thoại bản.
“Quân thượng, Yêu Vương mời ngài tham gia yến hội để bàn về kế hoạch đối phó với giới tu tiên.”
“Không thấy trời đã tối rồi sao? Sau giờ làm việc không bàn công chuyện.”
“Quân thượng, người của giới tu tiên đã đánh đến rồi!”
“Phiền quá, bọn họ không có nhà của mình à?”
Tiên Dao bước ra: “Hay là ta đi giải quyết bọn họ thay quân thượng.”
Ma Quân lập tức ôm chặt nàng: “Nàng không thể đi, bọn họ có hào quang của nhân vật chính, nàng đừng để bị coi là đồ ăn ngon, quân thượng ta không kịp cứu nàng đâu.”
Tiên Dao nhìn ma khí đang dâng trào trên người y: “… Chúng ta thật sự là trùm phản diện sao?”
*
Thẩm Kính Trần đã tịch thu cuốn tiểu thuyết mà em gái lén đọc trước kỳ thi. Đêm hôm đó, y lật thử nó, muốn biết cuốn tiểu thuyết ngôn tình này có gì hấp dẫn, dù chuẩn bị vào phòng thi rồi mà cô em gái vẫn còn lo lắng về kết cục.
Đọc gần một nửa, y thực sự không thể tiếp tục nữa, cốt truyện vớ vẩn đến mức này, vậy mà lại được gọi là sách sao? Điều đáng xấu hổ nhất là tên phản diện trong sách lại trùng với tên của y.
Không ngờ, hôm sau y lại xuyên thành tên phản diện đó :)
Thẩm Kính Trần: “Câu này ta làm được, cách duy nhất để sống sót đến kết thúc là đi con đường chính diện, để cho chính diện không còn đường nào đi nữa.”
***
Khi còn là một nữ chính, Tiên Dao đã từng là nhân tài trăm năm có một của toàn giới tu chân, cũng là một tiểu sư muội được người người yêu thương, tiền đồ vô hạn.
Nàng xuất thân từ một gia tộc nhỏ, nhờ kiếm cốt trời sinh mà được nhận làm đệ tử thân truyền của Thục Sơn, trên có sư tổ, sư phụ và hai sư huynh chiều chuộng, xung quanh có bạn bè đồng môn yêu quý.
Tuy tài giỏi là thế, nhưng Tiên Dao vẫn giữ đúng hình tượng mà một nữ chính nên có – khiêm tốn, hiền lành, thiện lương, không kiêu không nịnh, hơn nữa còn một lòng dốc sức tu đạo, một đường độ hóa thành tiên.
Cho đến khi nữ chính xuyên sách xuất hiện, nữ chính gốc là nàng chính thức bị buộc phải nhường lại ánh hào quang và bàn tay vàng cho nàng ta.
Người này là một họ hàng bên nhánh phụ của gia tộc nhà nàng, được phụ thân gửi gắm cho nàng, với ý là muốn nàng nâng đỡ cho nàng ta cùng tu tập. Nữ chính xuyên sách tư chất kém cỏi, không chịu dốc tâm học tập, vậy mà lúc nào cũng tình cờ nhanh hơn Tiên Dao một bước.
Nàng muốn Phượng Hoàng Cổ, chiến đấu đến mức đầu rơi m áu chảy, nàng ta lại vì cảm hóa được thần cây nên nhanh tay lấy được trước nàng. Nàng cầu một thanh kiếm bản mệnh, cơ hội mười năm mới đến một lần, vậy mà sư tổ lại bảo nàng nhường cho nàng ta. Nàng muốn đưa tất cả đồng môn cùng an toàn trở ra, chính nàng ta đã đánh lén sau lưng, hại nàng rơi xuống địa uyên hỏa đang phun trào dung nham.
Trước khi nhắm mắt, Tiên Dao nhớ lại mười mấy năm vừa qua của mình, không biết vì đâu mà mọi chuyện lại đến mức này.
Từ khi nữ chính xuyên sách đến, tiểu sư muội được yêu thương không còn là nàng, vị đệ tử mà cả môn phái yêu thương cũng chẳng còn là nàng. Trong mắt mọi người, Tiên Dao là người không hiểu chuyện, hay gây sự ầm ĩ, thậm chí còn vì tư thù mà ảnh hưởng đến đại cục, làm tiểu sư muội mới uất ức, nay c hết đi cũng đáng.
Hóa ra là như thế.
Vậy thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm cho bao nhiêu nỗ lực và uất ức của nàng đây?
Nhưng cũng chẳng sao, thứ nàng muốn là phi thăng, còn đồng môn, sư tổ hay bạn hữu gì đó, ai muốn lấy thì cứ lấy, không còn ý nghĩa gì nữa.
Điều duy nhất khiến Tiên Dao vướng bận chính là mẫu thân.
Trong nguyên tác, sau này mẫu thân sẽ vì cái c hết của nàng mà gây ra một phen sóng gió, cuối cùng lại c hết dưới tay của nữ chính xuyên sách và Ma quân Thẩm Kính Trần.
Vì mẫu thân, nàng buộc phải sống tiếp.
*
Địa uyên hỏa là một trận pháp khổng lồ, ngày ấy lại bất ngờ dâng trào, những người rơi thẳng xuống đó, liệu mấy ai còn thoi thóp mà trở ra ngoài?
Khi Thẩm Kính Trần tìm thấy người may mắn đó, cả người nàng đã cháy đen, nhiều chỗ còn lộ cả xương trắng ra ngoài. Điều đáng nói hơn chính là, kiếm cốt và kinh mạch đã bị thiêu rụi, đi đứng cử động còn khó khăn, nói gì đến tu với tập.
Xuất phát từ lòng tốt giữa người với người, y đã cứu nàng, rồi sau khi biết nàng không còn nơi để về, y đã cho nàng ở lại cùng mình.
Thẩm Kính Trần là người đến từ thời hiện đại. Trước khi xuyên sách làm Ma quân, y là một tiến sĩ khoa học cấp cao, danh tiếng lẫn chuyên môn đều ngút trời. Sau khi xuyên sách, y quyết định vận dụng khoa học vào việc tu tiên, xây dựng một Ma giới phát triển bền vững, không đánh nhau không gây chuyện, cứ thế yên ổn sống qua ngày, cho đến khi y có thể tìm được đường trở về thế giới của mình.
Từ đầu đến cuối, mục đích của Thẩm Kính Trần chỉ có một, đó là quay về thế giới hiện đại. Còn Tiên Dao, lại chính là một bất ngờ mà y không sao lường trước được.
Khi y gặp nàng, dung nhan của nàng đã bị hủy hoại gần hết. Da thịt cháy đen, dù chữa trị rồi cũng để lại sẹo bỏng chằng chịt, cả mái tóc cũng bị đốt trụi, hoàn toàn không thể nhìn ra được dáng vẻ xinh đẹp như xưa.
Nếu là bất cứ ai khác, gặp phải biến cố như vậy, nếu như không phát đ iên thì sợ là cũng hoàn toàn gục ngã. Nhưng chỉ có mỗi Tiên Dao là không.
Nàng chấp nhận sự thật một cách rất bình thản. Sau khi xuống được giường, nàng bắt đầu tìm kiếm cho mình một con đường tu luyện mới, rồi sau khi nghe Thẩm Kính Trần thuyết phục, nàng quyết định vùi đầu vào học Ma tu theo phong cách vật lý.
Có y hướng dẫn, chỉ bảo, Tiên Dao đã không ngừng tiến bộ, thậm chí còn ngộ ra rất nhiều điều mà trước kia chưa được biết. Dường như rơi xuống địa uyên hỏa không thể hủy hoại được nàng, mà ngược lại, nó lại chính là lý do để nàng trưởng thành hơn rất nhiều.
Lúc trước, sư môn dạy nàng phải nhẫn nhịn, phải biết bao dung tha thứ. Sau khi đi theo Thẩm Kính Trần, nàng đã nhận ra rằng sống trên đời, phải có thù tất báo, không thể cứ mãi tha thứ cho người khác được. Cũng chính là từ Thẩm Kính Trần, nàng mới biết rằng, hóa ra bản chất của Ma tu không phải là g iết chóc, hóa ra đi theo con đường này cũng có thể độ kiếp thành tiên.
Ngay từ đầu, Tiên Dao đã coi y là ân nhân, cũng là tiên sinh của mình. Y chỉ bảo cho nàng rất nhiều, nàng cũng muốn báo đáp phần nào, nhưng không hiểu sao cuối cùng lại phải làm phiền y ra mặt. Y dạy cho nàng tu luyện, cũng cho nàng biết thế nào là cảm giác rung động như một người bình thường.
Thì ra nàng cũng có khao khát và tham vọng, cũng ích kỷ và chiếm hữu hệt như bao người khác. Nàng không lương thiện, không thánh mẫu, nàng cũng có thể tận hưởng biết bao nhiêu thú vui trong đời người, chứ không phải cắm đầu tu hành rồi phải chắp tay nhường lại cho người khác thế kia.
Trong mắt Thẩm Kính Trần, một Tiên Dao như thế chính là Tiên Dao đẹp nhất.
Dung nham nơi địa uyên hỏa không đánh gục được nàng, lòng người xấu xa cũng không nhấn chìm được nàng. Nàng giống như phượng hoàng, sau khi bốc cháy thì dục hỏa niết bàn, trở nên mạnh mẽ và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Những gì thế gian nợ nàng, nàng sẽ trả lại bằng hết.
Con đường của nàng, chính nàng sẽ tự mình bước đi, chứ không phải chỉ dựa vào đôi ba câu chữ trong sách.
“Thẩm Kính Trần, nếu ta trở thành thần, việc đầu tiên ta làm nhất định sẽ là báo thù. Chàng hiểu ta, đã cùng ta đi đến tận đây, giúp ta hoàn thành tâm nguyện. Nhưng chàng có biết, sau khi báo thù xong, điều ta muốn làm là gì không?”
“Đúng vậy, điều ta muốn làm, là cùng chàng về nhà.”
“Nếu thế gian này không cho phép chúng ta tự do đi lại, mãi mãi bên nhau, vậy thì ta sẽ thành tiên, thành thần, để thế gian không còn có thể ngăn cản chúng ta.”
“Tiên sinh, chàng đã ở bên ta lâu như thế, bây giờ đến lượt ta ở bên chàng rồi.”
“Đi thôi, chúng ta cùng về nhà.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ánh Trăng
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved