logo
REVIEW>> CÔ THỎ VÀ SẾP SÓI CỦA CÔ ẤY
co-th-va-sep-soi-cua-co-ay
Tìm truyện

CÔ THỎ VÀ SẾP SÓI CỦA CÔ ẤY

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Độ dài: 12

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 7

Giới thiệu:

Gần đây tôi đột nhiên mọc đuôi.

Một viên tròn tròn, bông xù, trắng muốt, là đuôi thỏ.

Tôi cẩn thận che giấu, sợ bị những người khác phát hiện tôi là người khác loài.

Cho đến lần say rượu nọ, sếp tôi véo nhẹ cái đuôi của tôi, giọng điệu mập mờ:

“Bé thỏ, trông quá ngon thì sẽ bị sói ăn thịt..”

***

Có những ngày đi làm thôi vốn đã đủ mệt rồi, bây giờ lại còn phải lo lắng xem… cái đuôi của mình có lộ ra hay không. Xu Âm bước vào câu chuyện như thế theo đúng nghĩa đen.

Cô là một nhân viên văn phòng rất bình thường, ngoại trừ việc gần đây Xu Âm bỗng nhiên mọc thêm một chiếc đuôi thỏ trắng muốt, mềm mại và hoàn toàn không thuộc về thế giới loài người. Trong môi trường công sở nơi ai cũng quen che giấu cảm xúc, Xu Âm lại phải che giấu cả thân phận, sống cẩn trọng hơn người khác một chút, sợ bị phát hiện là “không cùng loài”.

“Cô thỏ và sếp sói của cô ấy” mở đầu bằng một tình huống vừa đáng yêu vừa hơi dở khóc dở cười như vậy. Nhưng điều khiến câu chuyện trở nên thú vị không chỉ nằm ở chiếc đuôi thỏ của Xu Âm mà còn ở việc người nắm quyền lớn nhất trong công ty là sếp Phó Ngạn - dường như không hề xa lạ với thế giới khác thường ấy.

Anh xuất hiện với hình tượng tiêu chuẩn của giới tinh anh công sở: điềm tĩnh, kiểm soát tốt, khí chất áp người. Chỉ khác ở chỗ dưới lớp vỏ con người, anh là một con sói trắng.

Ở trước mặt sếp như tôi, cô cũng có thể thường xuyên làm tôi tức c hết, không hề có chuyện m a q uỷ gì gọi là áp chế huyết thống.

Những tình huống hài hước của truyện vì thế đến từ những chi tiết rất nhỏ. Chẳng hạn như việc Xu Âm thường xuyên chống đối làm sếp tức c hết, còn Phó Ngạn trong mắt Xu Âm lại là kiểu sếp rất khó chiều.

Hay những lúc Xu Âm lúng túng vì sợ bị phát hiện, trong khi người duy nhất thật sự có thể phát hiện ra mọi thứ lại là người tỏ ra ung dung nhất. Sự đối lập ấy tạo nên cảm giác vừa buồn cười vừa dễ thương, một cô thỏ luôn tự cho rằng mình che giấu rất tốt và một con sói từ đầu đến cuối đều biết rõ, chỉ là không vạch trần.

Phó Ngạn hay cằn nhằn Xu Âm những chuyện nhỏ nhặt. Những lời nhắc nhở ấy nghe qua thì lạnh lùng, nghiêm khắc, nhưng lại luôn xuất hiện đúng lúc cô vừa lúng túng nhất. Thật ra sự cằn nhằn ấy chưa bao giờ đi kèm khó chịu thật sự.

Phó Ngạn nhắc nhở nhưng không nặng lời, để ý nhưng không làm cô mất tự nhiên. Những quan tâm ấy được bọc trong giọng điệu của một cấp trên khó tính, khiến Xu Âm vừa thấy áp lực, vừa không khỏi cảm giác… được để ý nhiều hơn mức cần thiết.

Dần dần, Xu Âm nhận ra rằng những lời cằn nhằn ấy không nhằm vào việc soi lỗi, mà giống như một cách quan tâm rất vòng vo. Một kiểu chú ý kín đáo, không hỏi han thẳng thắn, không làm lộ ra điều gì, nhưng lại đủ để cô cảm thấy an tâm hơn giữa những ngày phải che giấu chiếc đuôi và chính sự bối rối của mình.

Phó Ngạn trong truyện không mang dáng vẻ săn mồi hay áp chế. Trái lại, anh kiềm chế, chừng mực và giữ đúng ranh giới công sở. Những câu nói nửa đùa nửa thật, những ánh nhìn dừng lại lâu hơn bình thường, hay cái véo đuôi vô tình trong lúc say rượu, tất cả đều dừng ở mức trêu chọc mập mờ, đủ để Xu Âm hoảng hốt, nhưng chưa bao giờ khiến cô cảm thấy bị xâm phạm. Chính sự tỉnh táo này khiến hình tượng “sếp sói” trở nên đáng tin hơn là đáng sợ.

Tình cảm giữa Xu Âm và Phó Ngạn cũng phát triển theo đúng nhịp điệu ấy, không bùng nổ, không vượt rào, mà chậm rãi và rất có chừng mực. Xu Âm từ chỗ chỉ lo che giấu thân phận, dần nhận ra rằng điều khiến cô an tâm không phải là việc mình giấu được bao lâu, mà là việc có một người đã biết tất cả, nhưng vẫn chọn tôn trọng. Còn Phó Ngạn, thay vì tận dụng lợi thế “khác loài”, lại kiên nhẫn chờ Xu Âm tự nhảy vào bẫy.

Cao trào đáng nhớ nhất của truyện nằm ở tình huống Xu Âm tỉnh dậy sau một đêm hoàn toàn hỗn loạn, trong không gian không thuộc về mình, với ký ức đứt đoạn và cảm giác hoảng loạn quen thuộc của một “cô thỏ” vừa nhận ra mọi thứ đã vượt khỏi vùng an toàn.

Điều khiến cảnh này trở nên vừa hài vừa dễ thương chính là sự đối lập rõ rệt giữa hai nhân vật chính. Trong khi Xu Âm hoảng loạn đến mức suy nghĩ nhảy cóc từ “quy tắc ngầm nơi công sở” sang “tôi có phải b iến t hái không”, thì Phó Ngạn lại bình thản đến mức không hợp lý.

Anh không chất vấn, không làm lớn chuyện, cũng không lợi dụng tình huống để gây áp lực. Thái độ ung dung ấy vừa khiến Xu Âm muốn độn thổ, vừa vô tình xác nhận rằng anh đã biết bí mật của cô từ trước và đã chọn cách im lặng cho đến khi cô không thể tiếp tục trốn tránh.

Cách Phó Ngạn xử lý tình huống cũng góp phần định hình rõ mối quan hệ giữa hai người. Anh không phủ nhận những gì đã xảy ra, nhưng cũng không dùng nó để chiếm thế thượng phong.

Việc anh nhớ rõ trong khi Xu Âm thì muốn quên đi cho xong, tạo ra một thế cân bằng rất thú vị: một người không thể trốn, một người không ép. Từ đây, mối quan hệ thỏ – sói chính thức bước sang giai đoạn mới, không còn là che giấu một chiều, mà là sự tồn tại song song giữa biết và chờ.

Sau khoảnh khắc ấy, tình cảm giữa họ không bùng nổ, nhưng trở nên rõ ràng hơn trong chính sự dè dặt. Bí mật đã bị nhìn thấy, ranh giới vẫn được giữ, và sự an toàn, thứ quan trọng nhất với Xu Âm, vẫn còn nguyên.

Trước khi đi đến cái kết êm ả, quá trình yêu đương của Xu Âm và Phó Ngạn diễn ra chậm rãi, gần như lặng lẽ. Không có màn tỏ tình long trọng, cũng chẳng có khoảnh khắc “định mệnh” rõ ràng, mà là từng chút một thay đổi trong cách đối xử.

Từ những lần sếp cằn nhằn quen miệng, đến việc quan tâm nhiều hơn mức cần thiết; từ một cô thỏ lúc nào cũng lúng túng, đến việc dần quen với cảm giác được ở cạnh. Tình cảm của họ hình thành như một thói quen tốt, không ồn ào, không áp lực, chỉ cần ở gần là tự nhiên thấy ổn.

Khép lại câu chuyện, “Cô thỏ và sếp sói của cô ấy” để lại cảm giác rất yên tâm. Không phải kiểu yên tâm vì mọi thứ hoàn hảo, mà là yên tâm vì cuối cùng, thỏ và sói đều tìm được chỗ đứng đúng của mình.

Từ công sở đến gia tộc, từ khác loài đến chung nhà, mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng như một sự sắp xếp tự nhiên. Không cần lời hứa lớn lao, chỉ cần đứng cạnh nhau là đủ. Một cái kết đáng yêu, đúng tinh thần đây không phải chuyện thỏ sợ sói, mà là chuyện sói tự nguyện nuôi thỏ cả đời.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Gấc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN