logo
REVIEW>> CHUYỆN TÌNH MỸ NHÂN NGƯ XINH ĐẸP VÀ ÔNG TRÙM BỊ HỦY DUNG
chuyen-tinh-my-nhan-ngu-xinh-dep-va-ong-trum-bi-huy-dung
Tìm truyện

CHUYỆN TÌNH MỸ NHÂN NGƯ XINH ĐẸP VÀ ÔNG TRÙM BỊ HỦY DUNG

Tác giả:

Lục Cật

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 271

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 24

Quê hương của Đàn Thính là một làng chài ven biển lâu đời, lưu giữ nét văn hoá cổ truyền sâu sắc của cảng Minh Châu. Từ bé, cô đã sống cùng ông nội, vô cùng quen thuộc với gió mát mây xanh, thoảng hương nồng vị mặn của muối cùng cát. Thế giới của cô rất nhỏ bé, chỉ xoay quanh ông và cảng mà thôi.

Hằng ngày, ông nội sẽ đi đánh cá và làm đủ các công việc khác để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Bởi vì, cháu gái nhỏ Đàn Thính rất yếu ớt, bệnh tật triền miên. Dù đã được dốc lòng chữa trị thì cô vẫn như nhánh hoa tàn úa, khô héo mỏng manh thật khiến người khác thương xót.

Hai ông cháu nương tựa lẫn nhau trải qua đoạn thời gian ấm áp vui vẻ. Nào ngờ, cơn giông tố bất ngờ kéo đến, cuốn tung những hy vọng về tương lai tươi sáng của Đàn Thính. Ông nội bị bệnh nặng cần phải phẫu thuật gấp. Mà số tiền để thực hiện lại rất lớn.

Đàn Thính vừa hoảng loạn bất an, vừa sợ hãi lo lắng. Trên cuộc đời này, ông nội là người thân duy nhất của cô, cũng là tất cả những quan tâm hạnh phúc mà cô gìn giữ được. Vì vậy, cô không thể để ông rời xa mình. Cho dù phải trả giá như thế nào thì cô cũng bằng lòng.

Thế nên, Đàn Thính đã dùng tiếng hát ngọt ngào như tơ trời của mình để đánh đổi bằng một bản hợp đồng nhiều bất lợi chèn ép. Cô sẽ hát thay cho nữ ca sĩ Cố Mộng. Từ đó, dưới những âm thanh ma mị êm ái của cô, cô ta càng ngày càng nổi tiếng, được vô số fan hâm mộ vây quanh và kiếm về khoản tiền lớn.

Riêng Đàn Thính, chẳng có bao nhiêu cả. Dưới chiếc bóng của Cố Mộng, dường như không một ai hay biết về sự tồn tại của cô. Mọi người chỉ cảm thấy giọng nói của cô có phần du dương mềm mại như mưa bụi Giang Nam lả lướt trên mặt hồ mà thôi.

Đáng tiếc, công việc này của Đàn Thính cũng không thể tiếp tục nữa. Bởi vì, Cố Mộng đã nhận ra vấn đề của nó. Cô ta nhờ tiếng hát của cô mới có thể đạt được hết thảy những vinh quang dưới ánh đèn sân khấu. Thậm chí, ông trùm giới kinh doanh họ Triệu cũng là fan hâm hộ trung thành, rất mê mẩn những bài hát của cô ta.

Vì thế, Cố Mộng lợi dụng danh tiếng và sự mập mờ không lên tiếng giải thích của ông trùm mà tư lợi cho bản thân. Nhưng cô ta cũng biết, chơi với lửa sẽ bị thiêu. Một khi bí mật bị lộ, những thứ mà cô ta có hôm nay sẽ bị tước lại hết. Vậy nên, cô ta bàn bạc cùng trợ lý, tạo ra một trận hoả hoạn nhỏ rồi vin vào đó nói rằng cổ họng của mình đã bị thương, mất đi tiếng hát thuần khiết ban đầu.

Như thế, sẽ không ai nghi ngờ nữa, Cố Mộng cũng rút lui khỏi giới ca hát, bắt đầu lấn sân sang các lĩnh vực điện ảnh và quảng cáo. Chỉ cần một kế hoạch chỉn chu, cô ta còn tin chắc sẽ lấy được sự xót xa từ ông trùm và theo đó nhận càng nhiều lợi ích.

Thế nhưng, Cố Mộng quên mất điều quan trọng nhất. Những gì mà cô ta đang may mắn có được xây dựng trên nền tảng lừa dối bằng giọng hát của Đàn Thính. Nó cũng sẽ như bong bóng xà phòng, rực rỡ nhiều màu nhưng dễ dàng tan vỡ hơn bao giờ hết. Và những gì không thuộc về mình, rất khó để giành lấy.

Sau khi nghỉ việc trên thành phố, Đàn Thính quyết định về lại cảng Minh Châu sống. Cô cùng ông nội sẽ đi qua những tháng ngày êm ả với nhau dưới mặt trời chói chang và sóng biển dập dìu.

Thế nhưng, vận mệnh là con dao sắc bén lửng lơ trên đầu, tuỳ thời đều có thể cắt đứt những mộng tưởng đẹp đẽ mà ta chờ đợi. Ngày hôm ấy, bầu trời vần vũ, mưa rơi xối xả, đoạn đường về nhà càng trở nên gập ghềnh khó đi. Bóng tối như chiếc lồng giam u ám dẫn dắt mọi thứ rơi vào hỗn loạn.

Chiếc xe của Đàn Thính gặp phải tai nạn rơi xuống biển. Khung cảnh chìm trong làn nước trắng xoá lạnh lẽo. Khoảnh khắc đó, cô như cảm nhận được sự vụn vỡ khắp các tế bào cơ thể. Cơn đau đớn tựa thuỷ triều cuộn tung, mỗi một giây đều tràn ngập tuyệt vọng bi thương. Có lẽ, cô sẽ c hết.

Nhưng rồi, dòng nước như vòng tay của người mẹ hiền, từng chút vỗ về trái tim và linh hồn đang nhuốm đầy khổ sở tang thương của Đàn Thính. Xoa dịu, ôm ấp, chữa lành và an ủi. Cô nhắm mắt lại, những xúc cảm mơ hồ dần được định hình thành vết tích kỳ diệu.

Tỉnh lại từ trong làn nước mênh mông, Đàn Thính nhận ra, cô vốn không phải là người bình thường.

Hoá ra, cô là nàng tiên cá, hậu duệ cuối cùng của bộ tộc truyền thuyết xa xưa.

Nơi đôi chân thon dài là chiếc đuôi mềm rẽ sóng bơi lội. Giọt nước mắt sẽ hoá thành trân châu lấp lánh. Chiếc vảy là bộ khiên giáp cứng cáp. Móng tay là vũ khí hung tàn sát hại kẻ địch. Còn giọng hát có thể biến thành sóng âm lan truyền mạnh mẽ. Và nước bọt là vị thuốc chữa bệnh hữu hiệu nhất.

Toàn thân trên dưới của người cá, đều là bảo vật.

Bây giờ, Đàn Thính đã hiểu được tại sao trước nay cô luôn ốm yếu tiều tuỵ. Có nàng tiên cá nào có thể sống xa nước được cơ chứ? Trở lại với thế giới của mình, cô như tắm trong mưa xuân, bông hoa ngậm sương mà bung nở, rạng rỡ kiêu kỳ.

Thế nên, mọi người ở cảng Minh Châu đều tò mò và có chút kinh ngạc về Đàn Thính. Một cô gái xinh đẹp đến mức không thể nào dời mắt được. Cô cứ như nữ thần Minh Châu, vị thần đã luôn bảo vệ chở che cho toàn bộ người dân nơi đây.

Đàn Thính phải tập làm quen với thân phận mới và tránh không để lộ việc mình là người cá ra ngoài. Ông nội là con sao biển cũng cạnh bên giúp đỡ cháu gái nhỏ nhiều chuyện.

Mỗi đêm, Đàn Thính lại bơi đến mỏm đá xa xa, nghiêng mình tắm ánh trăng, ngưng kết những hạt li ti để có thể biến về hình dáng con người như cũ.

Trong những lần tung tăng lả lướt dưới biển đêm, Đàn Thính vô tình lạc vào bể bơi của vị hàng xóm gần nhà ông nội. Lúc này, những ký ức xưa cũ bỗng tràn về. Cô nhận ra, người đàn ông bí ẩn tên Triệu Cảnh Đồng ở đây chính là anh trai Tiểu Khương Cảnh hay chơi với mình khi bé. Và anh vì cứu cô thoát khỏi trận hoả hoạn kinh hoàng lúc đó mà bị thương nặng.

Gương mặt hoàn hảo của Triệu Cảnh Đồng bị huỷ gần như toàn bộ. Vết sẹo chằng chịt vắt ngang thật đáng sợ. Vụ hoả hoạn cũng khiến cho tâm lý anh trở nên bất ổn, không thể ngủ được. Mỗi khi anh nhắm mắt, lại cảm thấy bản thân đang rơi vào biển lửa, nóng rát cay xè, đốt cháy lồng ngực. Cơn đau thắt dữ dội khiến anh đêm nào cũng gặp ác mộng và tỉnh giấc.

Đàn Thính đau lòng không tả nỗi. Anh trai nhà bên lương thiện xuất chúng như thế, lại vì cô mà phải chịu bao khổ sở giày vò trong nhiều năm. Thế nên, cô muốn dùng tất cả những gì mà người cá ưu ái có được chữa trị cho anh.

Triệu Cảnh Đồng sinh ra trong gia tộc lớn, là ông trùm thương nghiệp đứng đầu thành phố. Nhắc đến anh là nhắc đến quyền uy và tiền tài. Thế nên, trước đây mới có cô ca sĩ không ngại dây dưa để đổi lấy danh vọng. Đáng tiếc, khi cô ta mất đi giọng hát thì mọi thứ cũng không còn.

Vì khuôn mặt bị huỷ dung nên Triệu Cảnh Đồng rất ít khi xuất hiện bên ngoài. Anh chỉ đứng sau tấm màn và điều khiển mọi chuyện. Hoặc nếu gặp, anh luôn mang mặt nạ che đi dung nhan thật của mình. Vì vậy, lời đồn về anh lan truyền khắp nơi. Bọn họ bảo ông trùm nhà họ Triệu tính tình u ám, là kẻ xấu xí, hung bạo dữ tợn lại tàn nhẫn đ ộc á c.

Triệu Cảnh Đồng không muốn quan tâm đến những kẻ dưới đáy bùn ấy. Thế nhưng, gần đây anh dường như đang mất kiểm soát, những cơn đau vô cớ ngày càng dai dẳng không dứt. Những sợi dây thần kinh của anh, căng thẳng mệt mỏi cùng cực. Vậy nên, anh nghe theo lời mẹ quay về cảng Minh Châu dưỡng bệnh. Mong rằng, nơi tuổi thơ lớn lên sẽ dỗ dành trái tim đang kiệt quệ của anh.

Từ đấy, Triệu Cảnh Đồng thường xuyên nằm mơ. Trong mơ, có một nàng tiên cá xinh đẹp vô ngần luôn lén hôn anh. Nụ hôn của cô, ướt át mềm nhẹ như bông, mỗi một cái lướt qua đều khiến anh quyến luyến rung động. Thế nhưng, bóng dáng của cô lại mờ nhạt mông lung anh không cách nào thấy rõ.

Cho đến khi Triệu Cảnh Đồng gặp gỡ Đàn Thính.

Mơ mơ thực thực, những hình ảnh trùng khớp lên nhau, tạo thành bức tranh hoàn chỉnh.

Nàng tiên cá mà Triệu Cảnh Đồng vẫn luôn thầm thương trộm nhớ thì ra là cô gái tên Đàn Thính. Cũng chính giọng hát của cô lúc trước đã từng ngày khoả lấp, tưới mát linh hồn cằn cỗi khô khan của anh.

Cuối cùng, anh cũng tìm được cô rồi.

Đàn Thính ban đầu chỉ muốn trả ơn cho Triệu Cảnh Đồng. Nhưng rồi cô lại bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu của anh. Một tình yêu mang theo sự bao dung nuông chiều và cuồng nhiệt xâm lược không thể chống đỡ.

Từ thơ bé đến trưởng thành, cho dù là Triệu Cảnh Đồng hay Đàn Thính đã từng đánh mất ký ức của mình, sợi tơ yêu vẫn vượt qua muôn trùng mây sóng gió, đan thành chiếc kết đồng tâm, vĩnh viễn bên nhau.

Nàng tiên cá xinh đẹp, cảm ơn em đã đến thế giới của anh, yêu anh, cùng anh đi hết năm tháng dài.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: YuiNoMelody

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN