logo
REVIEW>> CHÌM VÀO ĐẠI DƯƠNG
chim-vao-dai-duong
Tìm truyện

CHÌM VÀO ĐẠI DƯƠNG

Tác giả:

Sissycici

Độ dài: 129

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 6

Giới thiệu:

Khâu Lý và Doãn Hải Quận, một người là tiểu thư “ngoan ngoãn” xuất thân thư hương môn đệ, một người là “chó hoang” không ai quản nổi.

Thoạt nhìn, họ là hai kiểu người chẳng hề có điểm giao nhau, nhưng giữa họ lại cất giấu một bí mật không thể để ai biết.

Cô em họ: “Anh, nó dám cướp người đàn ông của em, giúp em xử nó đi.”

Doãn Hải Quận: “Xử từ lâu rồi, kiểu làm người ta khóc ba lần chỉ trong một đêm ấy.”

*

Em là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời cằn cỗi của anh.

***

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Khâu Lý, Doãn Hải Quận đã biết hai người không phải là người cùng một thế giới, càng miễn bàn đến chuyện có cùng đường hay không.

Cô bước vào thế giới của anh như nàng tiên nhỏ vô tình lạc vào hoang địa. Mảnh đất ấy tuy rộng lớn nhưng lại khô cằn, chẳng phải một nơi lý tưởng để cô đặt chân ghé vào. Khâu Lý có vẻ ngoài xinh đẹp nổi bật, lại hiểu biết lễ nghĩa. Khi nhìn vào cô, người ta dễ dàng đoán ra cô được nuôi dưỡng trong một môi trường gia giáo, đủ đầy.

Mà quả thật, cô là hòn ngọc quý, là cành vàng lá ngọc trong tay bố mẹ. Tuy được nâng niu yêu thương vô bờ là thế, nhưng cô lại chẳng hề tỏ vẻ kiêu kỳ khó gần. Trái lại, ấn tượng của phần lớn mọi người về cô đều là: Cô tiểu thư xinh đẹp dịu dàng, đến nỗi dù bị kẻ khác buông lời nói xấu hay bắt nạt, cô cũng chẳng thể thốt nên được một từ thô tục nào.

Đó là ấn tượng của “phần lớn mọi người”, chỉ có một số ít còn lại lại cảm thấy cô thật giả tạo, thích vờ thanh cao, chẳng khác gì con búp bê giả được bọc kỹ càng trong lồng kính. Trong thế giới chẳng hoàn hảo chút nào, việc một người quá đỗi hoàn hảo cũng có thể bị xem là dấu khuyết khiến cho người ấy bị ghét bỏ.

Nhưng dẫu người khác có nghĩ gì hay lén lút bàn tán gì về cô, cô vẫn luôn lặng lẽ tỏa sáng trong thế giới của cô, vẫn xinh đẹp nổi bật đến nỗi chẳng một ai có thể phủ nhận được.

Có lẽ cũng chính vì cô quá đỗi tốt đẹp, như một thứ ánh sáng tinh khiết xa vời vậy, mà Doãn Hải Quận chưa từng có bất kỳ một ý nghĩ vượt giới hạn nào với cô. Anh từ lâu đã quen đứng ở những nơi tối tăm nhất, quen với việc lặng lẽ sống phần mình mà chẳng cần quan tâm đến ánh mắt dò xét từ người khác.

Vậy mà, Khâu Lý tưởng như xa vời ấy lại xuất hiện và cô còn không ngừng khuấy đảo thế giới của anh.

Anh từng cho rằng, đối với cô, anh đặc biệt là vì, anh là người duy nhất có thể lạnh lùng từ chối cô hết lần này đến lần khác. Có lẽ điều ấy khiến cô tò mò, giống như một đứa trẻ tò mò khi lần đầu trông thấy món kẹo bông lạ mắt vậy.

Bởi lẽ, từ trước đến nay, khi một học sinh ngoan được đặt cạnh một học sinh hư, người ta sẽ vô thức cảm thấy đó là một sự kết hợp sai trái, cho rằng nếu cứ ở cạnh nhau như thế, sớm muộn gì cậu học sinh hư kia cũng “dạy hư” cho cô bé học sinh ngoan. Khi thấy Doãn Hải Quận ở cạnh Khâu Lý, mọi người cũng đều cho rằng là như thế.

Tuy anh chưa “hư hỏng” đến mức bị dán nhãn là học sinh hư, nhưng khi cái vẻ ngoài ngông nghênh, có phần bất cần và lưu manh của anh được cạnh thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng như Khâu Lý, trông anh chẳng khác “học sinh hư” là bao.

Người ta không biết, thật ra, người bắt đầu mối quan hệ này, người chủ động trêu chọc đối phương, lại là Khâu Lý.

Và chính anh cũng không ngờ, cô chưa từng tiếp cận anh chỉ vì tò mò, mà ngay từ đầu, cô đã động lòng.

Thế nên, cô mới cố chấp muốn bước vào thế giới của anh cho bằng được.

Ai mà không biết Doãn Hải Quận và Khâu Lý cách nhau xa đến nhường nào kia chứ? Đến Doãn Hải Quận còn nhận ra, lẽ nào chính cô lại chẳng nhìn ra được?

Ngay từ đầu cô đã biết điều ấy, nhưng cô chọn không quan tâm.

Bởi vì đối với Khâu Lý, khoảng cách ấy không phải là lý do để cô quay đầu và buông bỏ đoạn tình cảm này.

Trước mặt người khác, Khâu Lý luôn mang dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng, trông chẳng khác nào một miếng bông mềm mại chẳng hề có tính công kích. Vậy mà chỉ khi ở trước mặt anh, cô mới có thể thoải mái bày ra những dáng vẻ khác biệt.

Cô sẽ cố chấp theo đuổi anh hết lần này đến lần khác, như thể chẳng hề trông thấy vẻ mặt lạnh lùng, hờ hững của anh. Mỗi lúc ở cạnh anh, cô sẽ buông xuống vẻ ngoài dịu ngoan mà trở nên tinh nghịch, sau đó lại chủ động ép sát và trêu chọc anh mãi cho đến khi anh không thể chịu nổi, buộc lòng phải đầu hàng.

Dường như, chỉ khi ở cạnh Doãn Hải Quận, Khâu Lý mới thật sự là Khâu Lý, chứ cô không cần phải ép mình trở thành phiên bản hoàn hảo nhất hay trở thành một “ai” khác.

Có lẽ người khác chỉ thấy Khâu Lý đã bị tình cảm che mờ mắt nên mới cố chấp “bám lấy” Doãn Hải Quận như thế, nhưng chỉ có cô mới biết, là cô từng khiến anh rơi xuống vực thẳm. Thế nên, giờ đây khi thấy anh lùi bước… cô càng không muốn buông tay.

Cô muốn thể giới của anh được đầy ắp ánh sáng, không còn bị bóng tối che phủ. Cô muốn anh tin rằng, anh cũng xứng đáng được yêu thương và nâng niu thật nhiều, chứ không cần phải ngày ngày giấu mình dưới bao tầng mây đen, để rồi tự dập tắt đi thứ ánh sáng vốn thuộc về mình.

“Doãn Hải Quận, tớ sẽ tìm mọi cách để đưa con đường chúng ta trở về đúng hướng.”

Doãn Hải Quận không thể phủ nhận được rằng, giây phút cô gái nhỏ đứng trước mặt anh nghiêm túc nói ra câu ấy, lớp rào chắn lạnh lùng anh tự xây nên đã thật sự vụn vỡ.

Vì có một tia sáng đã dùng sự dịu dàng để đánh sập mọi phòng tuyến, để rồi chậm rãi len lỏi vào trái tim anh.

Cô khiến anh nhận ra, thế giới của anh không cần phải mãi mãi cằn cỗi như thế. Chính sự xuất hiện của cô đã cho anh thêm vô vàn dũng khí để đứng dậy và bước về phía ánh sáng. Từ đây, anh không còn muốn quay lại những tháng ngày tăm tối thiếu đi cô như trước kia nữa.

Với Doãn Hải Quận năm mười bảy tuổi, Khâu Lý từng là ước mong xa xỉ anh chỉ dám thầm niệm trong lòng mà chẳng dám tỏ bày với bất kỳ ai. Anh từng hèn mọn đến nỗi chỉ biết biết ơn vụ cá cược kia, chỉ vì anh cho rằng đó là cơ hội duy nhất để anh được ở bên cô, dù cho tất cả những ảo mộng ấy được thêu dệt nên bằng những lời nói dối.

Còn với Doãn Hải Quận của năm hai mươi lăm tuổi, Khâu Lý vẫn là ước mơ xa xỉ anh hằng theo đuổi. Chỉ là, giờ đây anh đã có đủ dũng khí để tiến đến nói ra tiếng yêu, vì anh tin rằng người anh yêu cũng yêu anh.

Từ thời khắc anh dám nói ra tình cảm của mình, anh như đã có được toàn bộ ánh sáng anh từng khát khao. Vào chính khoảnh khắc nhận ra mình muốn ở bên cô đến nhường nào, hoặc có thể là sớm hơn cả khi lý trí kịp hiểu lấy, anh đã là người may mắn nhất rồi.

Vì trong dòng chảy chưa bao giờ dừng lại của thời gian, Doãn Hải Quận sẽ được gặp Khâu Lý, được cô yêu thương, được ở bên cô, và yêu cô.

“Anh muốn tình yêu của chúng ta rầm rộ ở một nơi yên tĩnh nhất.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Từ sao Hoả đến La Mã

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN