logo
REVIEW>> CÁNH BẤT HOÀN
canh-bat-hoan
Tìm truyện

CÁNH BẤT HOÀN

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 185

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 10

Giới thiệu:

Lão Đam rời Hàm Cốc, ngược tay cầm ô Báo Tử, nơi đi qua lắm gió Nam, người thấy đều chẳng về.

Thị phi ân oán, nhân quả tuần hoàn, tất thảy đều không thoát khỏi bàn cờ định sẵn của ý trời và đôi tay thao túng của Thánh nhân.

Nàng nhớ mang máng rằng Vãng Thánh đã băng qua thời Xuân Thu loạn lạc, đi về phía Tây qua cửa Hàm Cốc, giữa đất trời m áu chảy thành sông, để lại cho thế nhân một chiếc ô Báo Tử.

Thánh nhân về Tây, nhưng đã đi đâu?

Bạch Oan cũng không biết được, nàng kế thừa ô Báo Tử do Thánh nhân để lại, chuyên báo tang cho những người c hết oan.

Bạch Oan du ngoạn giữa ranh giới sinh tử, chưa từng chất vấn Thánh nhân trời đất tại sao lại bày ra cục diện này.

Thế nhưng thiên địa bao la, Thánh nhân đến đi không dấu vết.

Bạch Oan nhìn Chu Nhã Nhân. Người đời ngu muội, đều cho rằng “Cổ Sư” chỉ là kẻ thông linh với quỷ thần, đánh đồng bọn họ với những chuyện tà linh quỷ quái, thật là hạ thấp giá trị. Thế nhưng “Cổ Tông” chân chính truyền dạy phép “Thính Phong Tri”, kế thừa học giả của Vãng Thánh, là sứ giả của trời đất, có thể nghe được âm thanh của thiên địa, nghe được lời của Vãng Thánh, phá giải được những nghi hoặc nghìn đời.

Đây là bậc đại tài, có thể đảm đương việc lớn, đương nhiên phải giữ lại bên mình.

Tóm tắt: Hình kiếp nối tiếp nhau đời đời, oan sâu được rửa.

Lập ý: Mong thiên hạ chẳng còn oan khuất không thể giải.

*Tên truyện có nghĩa là “mãi mãi không thể quay về”.

***

“Đều bước đi trong bụi trần của cuộc đời hỗn loạn này

Vượt qua ranh giới trắng đen, dò xét đúng sai ở nhân gian

Có người ngồi trên cao, ắt sẽ có kẻ rơi xuống

Đặt mình vào chỗ c hết mới có thể sống sót

Sự đời khôn lường, toan tính cũng chỉ bằng không

Biết làm sao được, vô thường mới chính là chuyện thường tình

Cửa trời mở cửa đất mở, chỉ cửa sống là khó mở.” *

Chu Nhã Nhân là một kẻ mù, thể theo yêu cầu của bằng hữu mà lặn lội tìm đến.

Người đời nghe nói hắn đến từ kinh đô Trường An, thấy hắn bị mù, cũng truyền tai nhau rằng hắn chính là Thính Phong Tri.

Đồn rằng Thính Phong Tri có thể nghe được âm thanh của vạn vật, đôi mắt có thể nhìn thấy những thứ đến từ cõi âm, lấy gió làm vũ khí, mượn gió làm sức mạnh.

Chu Nhã Nhân đến với danh nghĩa giúp đỡ bằng hữu, nhưng trên thực tế, hắn lại đang lĩnh mệnh đi tìm kiếm một món đồ đã thất lạc từ lâu.

Bạch Oan cũng chẳng phải là một người bình thường. Nàng mang vẻ ngoài của một cô nương đôi mươi, nhưng đã trải qua nghìn năm từ thời Tần Thủy Hoàng đến nay.

Thuở ban đầu, nàng cũng từng có một người để thương để nhớ, nhưng sau khi người đó đi rồi, nàng cứ thế mà cô độc một mình, tay cầm ô Báo Tử đi khắp nơi, báo tang cho những người sắp c hết.

Nàng nói tên mình là Bạch Oan, là Oan trong “bất bạch chi oan”, oan nghĩa là oan khuất. Bản thân nàng là một tồn tại đặc biệt, có thể nói, nàng chính là người gánh chịu hết thảy mọi oan khuất của thế gian, có nhiệm vụ phải giải oan hoặc trả thù cho họ. Nhưng nàng chỉ có hai tay hai chân, trong khi người bị oan trên đời này nhiều vô số kể, thành thử ra nhiều năm trôi qua như vậy, nàng vẫn cứ sống mãi trong cái vòng luẩn quẩn này.

Trong khi theo đuổi vụ án ở Nha Môn Quỷ, Chu Nhã Nhân đã gặp được nàng, ở một nơi không được mấy tươi đẹp, khắp nơi ngổn ngang xác c hết, mà những nỗi oan của những xác c hết này đã hóa thành hàng trăm sợi dây xích trói buộc nàng ở lại đây suốt hơn nghìn năm. Bạch Oan muốn lợi dụng hắn để thoát khỏi nơi này, rồi đi tìm một món đồ vật đã thất lạc từ lâu.

Sau khi nàng thoát ra ngoài, Nha Môn Quỷ vốn bị bỏ hoang hơn chục năm bỗng chốc sụp đổ, tầng tầng lớp lớp những bí mật được chôn giấu nơi nhà ngục tối tăm chết chóc dần dần bị phơi bày ra ngoài. Bạch Oan và Chu Nhã Nhân trở thành bạn đồng hành bất đắc dĩ, lần theo manh mối ít ỏi để đi tìm món đồ kia, đồng thời cũng theo đuổi dấu vết của Trùng Sư.

Lúc ban đầu, Chu Nhã Nhân nghĩ mình chính là người thả Bạch Oan ra ngoài, trong khi hắn còn không rõ nàng là thứ gì, dĩ nhiên phải có trách nhiệm trông chừng nàng.

Trong suy nghĩ của hắn, Bạch Oan là một người lạnh lùng, mồm miệng đ ộc địa toàn gai nhọn, làm gì cũng lén lút bí ẩn, hơn nữa, hẳn là nàng đã phải phạm phải t ội á c tày trời gì đó nên mới bị giam giữ ở cái nơi như chốn địa ngục thế kia.

Nhưng dường như mọi thứ ở nơi Bạch Oan luôn làm Chu Nhã Nhân cảm thấy mâu thuẫn cùng cực.

Nói nàng lạnh lùng khó gần, nàng lại quan tâm đến những nỗi oan chưa được giải trừ của những dân thường thấp kém mà không ai buồn đoái hoài tới. Nói nàng vô tâm vô tính, nàng lại chưa bao giờ bỏ rơi những người đã cùng vào sinh ra tử với mình. Nói nàng phạm phải tội ác tày trời, nàng lại chưa bao giờ thôi đứng về phía những kẻ yếu thế hơn.

Trông nàng bình thường là thế, nhưng lại có thể nói ra được chính xác những quá khứ mà Chu Nhã Nhân chưa từng kể với ai. Nàng còn nói rằng, thân hắn đang mang hình kiếp, đã từng chết oan hàng chục lần, và trong kiếp này, nếu như còn không hóa giải kiếp nạn ấy, thì thứ chờ đợi hắn cũng chỉ có thể là một cái chết tức tưởi.

Thật vậy, Chu Nhã Nhân không phải sinh ra đã mù, cũng không phải tự dưng lại trở thành Thính Phong Tri được triều đình trọng dụng. Vì mưu cầu một con đường sống, hắn đã từ phá hỏng đôi mắt của chính mình, biến mình trở thành một con chó săn cho những kẻ đã từng muốn giết hắn.

Hắn mang theo một đôi tai bén nhạy, cùng một cõi lòng phẳng lặng như gương để đi khắp mọi nơi, sau này lại có thêm một nhiệm vụ là giám sát Bạch Oan. Hắn cùng nàng đi đến những thôn làng trong dân gian, chứng kiến những góc khuất đằng sau cuộc sống thanh bần nhưng đầy rẫy ích kỷ, vụ lợi cùng sự thật đầy bẽ bàng của thứ gọi là lòng người.

Trên đời này có biết bao nhiêu nỗi oan, người ta chỉ biết than trách thiên ý vô tình, nhưng trên thực tế là, bao nhiêu oan khuất ấy đều là do tay con người mà ra. Người bên trên lợi dụng chức quyền và tiền tài để đè đầu những kẻ bé mọn, biến mạng sống của họ thành thứ chẳng đáng một đồng, giẫm một cái là xong, chẳng một ai thèm để tâm.

Người ta dùng những thường dân thấp kém như những bao cát trút giận, lợi dụng chính sự sống c hết của con cái mình để trục lợi, ỷ đông bắt nạt một cô nương ngốc nghếch đến chết, rồi khi gặp phải quả báo, ai cũng quay sang oán trách nạn nhân chứ chẳng bao giờ chịu thừa nhận là mình sai.

Nha Môn Quỷ là thế, Trùng Sư là thế, những hình phạt mà đời đời kiếp kiếp Chu Nhã Nhân phải chịu cũng là thế, cả những xiềng xích trói buộc Bạch Oan cũng chính là như thế, tất cả đều bắt nguồn từ lòng người, từ cái thế đạo đã sớm thối nát từ lâu này mà ra.

Từ những tháng ngày đầy rẫy biến cố ấy, trong cuộc đời của Chu Nhã Nhân đã xuất hiện một tồn tại đặc biệt. Sớm chiều cùng đồng hành, hắn đã quen với việc bị nàng mỉa mai đâm chọc, mà cũng không biết từ khi nào, hắn đã coi nàng là một phần trong cuộc đời của mình.

Hắn tự nhận mình hờ hững vô tâm, nhưng lại hết lần này đến lần khác tò mò về quá khứ của nàng. Hắn muốn biết người mà nàng từng thương từng nhớ kia là ai, muốn biết Hạ Nghiên đóng vai trò gì trong lòng nàng, cũng muốn biết nàng đã từng thực sự coi Chu Nhã Nhân là bằng hữu hay chưa.

Mỗi khi bỏ mạng oan, hắn đã từng cầu trời khấn Phật biết bao nhiêu lần, nhưng khốn nỗi trời xanh không thấu, Phật Tổ chẳng độ, lại chỉ có cô nương cầm ô Báo Tử kia xuất hiện trong giấc mơ của hắn.

Nàng từng đắp mộ chôn cất A Chiêu Tô, từng đến để cứu rỗi Hạ Nghiên, từng chứng kiến và nhìn thấu hết thảy mọi nỗi đau của Quan Lan, để rồi đến cuối cùng, lại đem lòng thích và nảy sinh mong ước muốn được mãi mãi ở bên cạnh Chu Nhã Nhân.

Hóa ra từ rất lâu về trước, sự tồn tại của nàng đã gắn bó chặt chẽ với sinh mệnh của hắn, dây dưa qua nghìn đời, mãi mãi không bao giờ chia cắt.

Hắn nói, hắn không muốn làm một Cổ Sư, không muốn tiếp tục trôi nổi trong bể thù hận nữa. Hắn nói mình có thể gảy đàn ca hát để mãi nghệ, chỉ cần được cùng nàng đi đến chân trời góc bể, thì không gì là hắn không thể làm được.

Nàng cười hắn ngốc nghếch, vậy mà tận sâu trong thâm tâm đã động lòng từ lâu.

Nhưng số mệnh đã chú định cả nàng và hắn sẽ không thể sống một cuộc đời bình thường. Nếu muốn gặp lại, hẳn phải khó khăn biết chừng nào.

Bạch Oan, lần tới gặp lại, xin nàng hãy nhận ra ta.

Trải qua bao nhiêu kiếp nạn, người có tình ắt sẽ trở về được với nhau.

Nguyện cho tư pháp ở thế gian công chính nghiêm minh, từ nay thiên hạ chẳng còn nỗi oan chưa giải.

Và chờ đến khi giông tố qua đi, chúng ta nhất định sẽ được gặp lại nhau.

____

*: Trích từ bài hát Khai Mở Cửa Sinh do Doãn Tích Miên thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: appletea

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN