
Tác giả:
Dã Nguyên Thanh Mộc
Reviewer:
AI_Lưu Ly
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Độ dài: 112
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 11
Khi có người từng thắc mắc mùi hương trên người Phương Thái Sơ là mùi cây cỏ tự nhiên gần gũi hay son phấn tầm thường, Dư Tiêu Dặc đã trả lời một câu nghe vừa mơ hồ vừa tình đến mức khiến người ta phải khựng lại: “Cô ấy có mùi hương của mùa xuân trên đảo Hong Kong.”
Càng đọc về sau người đọc sẽ càng hiểu, câu nói ấy thật ra chính là linh hồn của tên truyện “Cảng đảo ngày xuân”.
Bởi với Dư Tiêu Dặc, mùa xuân trên đảo Hong Kong không phải một mùi hương cụ thể, mà là cảm giác một người mang đến cho cuộc đời mình. Là gió biển mằn mặn, là nắng ấm len qua những con phố cũ, là một thành phố vốn đã quen với những cơn mưa nhưng bỗng nhiên có một cô gái xuất hiện khiến mọi thứ trở nên dịu dàng hơn.
Phương Thái Sơ đến Hong Kong trong những ngày trái tim còn vương một mối tình cũ, mang theo sự kiêu hãnh của cô chủ nhà họ Phương, sự ngây thơ của một cô gái chưa từng thật sự bước vào thế giới của những người trưởng thành và cả một chút tổn thương mà chính cô cũng chưa biết phải chữa lành thế nào.
Còn Dư Tiêu Dặc xuất hiện trong cuộc đời cô tưởng như chỉ là một cuộc gặp tình cờ, nhưng từ khoảnh khắc ấy, mùa xuân của hai người cũng bắt đầu.
Tuổi trẻ chúng ta có thất tình, có rung động, có những hiểu lầm rất ngốc nghếch, có tình cũ chưa kịp buông, có những lần tưởng như đã bỏ lỡ nhau. Với Phương Thái Sơ, đó là một người xuất hiện đúng lúc khiến cả thế giới của một cô gái đang chật vật với tuổi hai mươi bỗng nhiên bước sang một mùa xuân khác.
Phương Thái Sơ là một cô gái sinh ra trong gia đình giàu có, được yêu thương nhưng cũng mang trên vai rất nhiều kỳ vọng. Cô thông minh, có cá tính, lý trí và đặc biệt không phải kiểu con gái dễ dàng để người khác bước vào cuộc sống của mình.
Tuổi hai mươi của cô bắt đầu bằng một mối tình khiến cô tổn thương đến mức gần như mất hết niềm tin vào chuyện yêu đương. Cô từng nghĩ người mình thích sẽ là người cuối cùng đi cùng mình, vậy mà chuyến bay đến Hong Kong lại vô tình đưa cô gặp Dư Tiêu Dặc - một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, nhưng cũng là người đầu tiên nhìn thấy cô trong lúc chật vật nhất mà không hỏi han quá nhiều, chỉ lặng lẽ đưa cho cô một tờ khăn giấy.
Nếu cuộc gặp đầu tiên chỉ là một chút duyên phận thì những lần gặp sau đó mới thực sự giống như mùa xuân len vào một hòn đảo vốn đã quá quen với mưa gió.
Dư Tiêu Dặc không phải kiểu nam chính vừa xuất hiện đã chiếm trọn sân khấu bằng sự bá đạo hay những màn theo đuổi quá phô trương. Anh đẹp trai, thông minh, xuất thân tốt, có năng lực, nhưng điều khiến người ta thích nhất lại là cách anh đối xử với Tiểu Sơ.
Anh kiên nhẫn, tinh tế và rất biết cách cho cô cảm giác được tôn trọng. Khi cô đang thất tình, anh không vội vàng biến mình thành người thay thế. Khi cô nghi ngờ, anh không ép cô phải tin. Khi cô cố tình dựng lên những bức tường để bảo vệ bản thân, anh cứ chậm rãi đứng bên ngoài, vừa đủ gần để cô biết anh vẫn ở đó, nhưng cũng vừa đủ xa để cô không cảm thấy mình bị kiểm soát.
Cái hay của Dư Tiêu Dặc là anh không yêu Tiểu Sơ bằng cách biến cô thành một cô gái ngoan ngoãn theo ý mình, mà yêu cả sự ngang bướng, thông minh, độc lập và đôi khi rất khó chiều của cô. Chính vì thế, câu chuyện của họ có cảm giác rất tự nhiên: không phải một người chinh phục một người, mà là hai người từ từ học cách bước vào thế giới của nhau.
Tiểu Sơ cũng là một nữ chính khá đáng yêu bởi cô không hoàn hảo. Cô thông minh nhưng đôi khi suy nghĩ quá nhiều, lý trí nhưng lúc yêu lại không tránh khỏi ghen tuông và bất an, mạnh miệng nhưng thật ra rất dễ mềm lòng.
Cô từng vì những gì mình nhìn thấy mà tự xây dựng nên cả một câu chuyện trong đầu, từng nghi ngờ, từng tổn thương, từng muốn bỏ chạy trước khi bản thân bị tổn thương thêm.
Nhưng chính những điều đó lại khiến hành trình tình cảm của cô có sức thuyết phục hơn. Cô không phải kiểu nữ chính chỉ cần gặp nam chính là lập tức quên sạch quá khứ. Cô phải tự mình đi qua sự thất vọng, học cách phân biệt giữa tình yêu và sự phụ thuộc, giữa cảm giác được yêu và cảm giác thật sự hiểu một người.
Vì vậy, “yêu một cách chậm rãi” có lẽ là tinh thần đẹp nhất của truyện. Hai người không cần phải vội vàng chứng minh tình yêu của mình với cả thế giới, họ chỉ cần từng ngày hiểu nhau thêm một chút.
Truyện cũng có một điểm mình khá thích đó là cảm giác Hong Kong hiện lên rất rõ trong câu chuyện. Những cơn mưa, những chuyến tàu Ding Ding, những bữa ăn sáng kiểu Hong Kong, những con phố, ánh đèn, biển đêm, những căn nhà trên đảo và cả cách nhân vật thỉnh thoảng chuyển sang tiếng Quảng Đông khiến tình yêu của Tiểu Sơ và Dư Tiêu Dặc có một màu sắc rất riêng.
Hong Kong trong truyện không chỉ là bối cảnh mà gần như trở thành một phần của mối tình này. Cô gái từ Bắc Kinh đến một thành phố xa lạ trong lúc trái tim đang tan vỡ, rồi chính nơi ấy lại cho cô một người khiến cô bắt đầu biết thế nào là rung động lần nữa.
Vì vậy cái tên “Cảng đảo ngày xuân” nghe càng về sau càng thấy đúng. Cảng đảo vốn là nơi của những cơn mưa và những cuộc gặp gỡ, còn “mùa xuân” chính là thứ Dư Tiêu Dặc mang đến cho cuộc đời Tiểu Sơ.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, người ta rất dễ nghĩ đây là một câu chuyện tình yêu giữa hai người có xuất thân tương xứng: một cô tiểu thư Bắc Kinh và một cậu chủ Hong Kong, cả hai đều lớn lên trong nhung lụa, gặp nhau giữa những nơi xa hoa, yêu nhau rồi thuận lý thành chương ở bên nhau.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn không đơn giản như vậy. Phương Thái Sơ và Dư Tiêu Dặc đều sinh ra trong những gia đình có gia nghiệp lớn, nhưng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy là hai hệ thống gia đình phức tạp với những mối quan hệ, lợi ích, quyền lực và bí mật mà người ngoài không thể nhìn thấy.
Nhà họ Phương là một gia đình có nền tảng và gia nghiệp đủ lớn để Tiểu Sơ từ nhỏ đã sống trong sự bảo bọc và kỳ vọng. Cô lớn lên giữa hai thế giới thương trường và nghệ thuật, vừa được nuông chiều như một cô tiểu thư, vừa được dạy phải có bản lĩnh để đứng vững trước những mối quan hệ phức tạp của chính gia đình mình.
Nhà họ Dư thậm chí còn rối ren hơn. Đây là một gia tộc lâu đời, cành lá sum suê, nhìn bên ngoài là một tập thể quyền lực và vững chắc nhưng bên trong lại tồn tại rất nhiều đường ranh vô hình giữa các thành viên.
Điểm khiến truyện không bị biến thành một câu chuyện tình yêu ngọt ngào đơn thuần là tuyến tình cũ và những khúc mắc kéo dài phía sau. Có những người tưởng rằng mình đã bước ra khỏi quá khứ nhưng thật ra vẫn đang bị quá khứ giữ lại, có những mối quan hệ nhìn từ bên ngoài tưởng rất rõ ràng nhưng khi đứng vào trong đó mới biết chẳng có gì đơn giản.
Những hiểu lầm của Tiểu Sơ đôi khi khiến người đọc sốt ruột, nhưng nó cũng phản ánh đúng tâm lý của một cô gái trẻ: khi đã từng bị tổn thương, người ta rất dễ dùng nỗi sợ của mình để giải thích những điều chưa biết.
Đáng nói là Dư Tiêu Dặc không chọn cách ép cô phải lập tức trưởng thành. Anh cho cô thời gian, cho cô quyền nghi ngờ, quyền tức giận, thậm chí quyền rời đi. Và cũng chính vì được tôn trọng như vậy, cuối cùng cô mới có thể thật sự quay trở lại bằng lựa chọn của chính mình.
Càng về sau, truyện càng không chỉ nói về chuyện “anh yêu em”, mà nói nhiều hơn về việc hai người có thể trở thành chỗ dựa cho nhau như thế nào. Từ một cô gái hai mươi tuổi còn loay hoay với những thất bại đầu đời, Tiểu Sơ dần trưởng thành, biết mình muốn gì, biết mình có thể chịu đựng điều gì và quan trọng nhất là biết mình xứng đáng được yêu như thế nào.
Còn Dư Tiêu Dặc cũng không phải người chỉ đứng phía sau bảo vệ cô. Anh có những góc tối, có sự kiêu ngạo, có những tổn thương và những điều thuộc về gia tộc họ Dư mà Tiểu Sơ phải mất rất lâu mới hiểu được. Chính vì cả hai đều có những phần chưa hoàn thiện nên tình yêu của họ mới giống một quá trình trưởng thành chung hơn là câu chuyện cổ tích.
Mình thích nhất ở “Cảng đảo ngày xuân” là cảm giác rất đời của nó. Truyện có rất nhiều đoạn ngọt đến mức muốn hét lên vì hai người quá dính nhau, cũng có những đoạn khiến người đọc tức vì cả hai rõ ràng yêu nhau nhưng lại cứ tự làm khổ nhau.
Dư Tiêu Dặc càng về sau càng giống kiểu bạn trai khiến người ta ghen tị: tinh tế, kiên nhẫn, có năng lực, chiều người yêu nhưng không mất đi nguyên tắc của mình. Còn Tiểu Sơ thì từ một cô gái từng nghĩ tình yêu có thể khiến mình mất phương hướng, cuối cùng lại tìm được một người khiến cô có thể vừa yêu vừa là chính mình.
Những ngoại truyện phía sau cũng giúp câu chuyện có cảm giác trọn vẹn hơn, bởi sau khi mọi hiểu lầm và sóng gió kết thúc, điều còn lại không phải là một cái kết quá kịch tính mà là cuộc sống bình thường của hai người khi đã thật sự thuộc về nhau.
Nếu phải nói ngắn gọn, “Cảng đảo ngày xuân” là kiểu truyện đọc vào một ngày mưa sẽ rất hợp. Nó có vị của Hong Kong, vị của tuổi hai mươi, vị chát của một mối tình cũ và vị ngọt của một người xuất hiện đúng lúc.
Không phải kiểu nam nữ chính vừa gặp đã định mệnh, cũng không phải một câu chuyện yêu đương chỉ toàn màu hồng. Nó là quá trình một cô gái mang theo trái tim đầy vết xước gặp được một người đủ kiên nhẫn để không vội vàng chữa lành cô, mà chỉ đứng bên cạnh cho đến khi chính cô nhận ra mình đã có thể yêu thêm một lần nữa. Và có lẽ đó cũng là ý nghĩa đẹp nhất của cái tên truyện: mùa xuân không làm cho những cơn mưa biến mất, nó chỉ khiến người ta không còn thấy lạnh khi đứng dưới mưa nữa mà thôi.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved